Cho Anh Thêm Một Ngày Nữa Để Yêu Thương

Lim Books Tác giả An Nhiên NXB NXB Hà Nội Năm XB 07-2017 Trọng lượng (gr) 320 Kích thước (cm) 12 x 20 Số trang 307 Hình thức Bìa mềm Ngôn ngữ Sách tiếng Việt

ĐỌC THỬ SÁCH

Cho Anh Thêm Một Ngày Nữa Để Yêu Thương Kiên nhẫn đợi và bình thản yêu… Yêu thương dạy cho chúng ta một bài học rằng phải kiên nhẫn chờ nó tới, chờ đợi những thứ khiến mình đau lòng trôi qua và bình thản đón nhận những gì trái tim mách bảo.
  Sau mỗi cuộc tình thất bại, trong lòng chúng ta mặc nhiên mang một vết thương.
Vết thương đó có thể sâu hoắm, có thể nhẹ nhàng, nhưng ít nhiều đều chứa đựng nỗi đau.
Nỗi đau đó có thể ngắn ngủi như mũi kim chích nhẹ đầu tay rồi thôi, hay âm ỉ “mưng mủ” hết ngày này qua tháng khác, cho đến khi nó thật sự được thời gian hong khô.
Dù thế nào đi chăng nữa, dư âm của một cuộc tình tan vỡ để lại trong lòng những kẻ đã từng yêu luôn là một nỗi đau – hoặc nhỏ hoặc lớn, hoặc lâu hoặc mau, hoặc ít hoặc nhiều… Khi yêu, chúng ta có cách của riêng mình.
Nên khi tan vỡ, mỗi chúng ta cũng chọn cách đối diện với nỗi đau khác nhau.
Một cô bạn của tôi, sau khi đột ngột chia tay anh bạn trai lâu năm từng cùng cô trải qua nhiều sóng gió, hụt hẫng đến mức số entry trên blog cá nhân của cô bỗng nhiên được update một cách đều đặn, gần như hằng ngày, nhưng trong số đó quá nửa là viết về anh bạn trai kia với đủ những cung bậc khác nhau của nỗi đau, nỗi buồn và chới với.
Cô bạn tôi đã chọn cách trải hết lòng mình trong con chữ, dù ngắn hay dài, dù ít hay nhiều, những bài viết sâu sắc và xúc cảm đến nao lòng người đọc của cô có lẽ là một cách để vết thương bớt đau đi một chút.
Khi tôi viết những dòng này, cô ấy hẳn đang vi vu ở một nơi nào đó với những người bạn thân hoặc đã về nhà vùi đầu trong tấm chăn ấm và sự chăm sóc của mẹ mình.
Bạn tôi đã chọn cách kiên nhẫn sống cùng vết thương, không bỏ mặc, không trốn tránh, đợi ngày nó khép miệng và dùng sự sẻ chia như một chai thuốc bôi hoàn hảo cho nỗi đau của mình.
Lại một câu chuyện từ một cô bạn khác của tôi.
Sau dư âm của những vết thương từ những chuyện tình cảm không đến nơi đến chốn, cô trở thành một kẻ anti tình yêu.
Cô đề phòng trước những cử chỉ quan tâm đặc biệt, dập tắt những tín hiệu xanh chỉ vừa nhấp nháy, cứ như vậy suốt một thời gian dài.
Cho đến khi cô bạn tôi gặp được chàng trai hiện tại.
Mối quan hệ của họ đang tiến triển rất tốt, và nó lớn lên từ một tình bạn hoàn hảo.
Họ không “hạ gục” nhau từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại dần yêu nhau từ những lần san sẻ sở thích chung, nỗi đau đớn trong những khó khăn anh tưởng chừng như không thể vượt qua được, nhưng nhờ có cô, mọi thứ trở nên dễ thở hơn rất nhiều.
Bạn tôi bảo rằng, cứ mỗi ngày trôi qua, cô lại cảm thấy sự tin tưởng và yêu thương của mình càng thêm vững chắc, đó là điều trước đây cô chưa bao giờ nghĩ đến.
Cái gì đến cũng đã đến, cô dần xóa tan nỗi ngờ vực, nghi ngại bấy lâu, bình thản đón nhận món quà “trời cho”, món quà đang làm cô hạnh phúc hơn mỗi ngày trôi qua.
Sau những cuộc tình tan vỡ, có người trốn tránh, có người dũng cảm đối mặt, có người mang trong mình nỗi nghi hoặc lớn, có người im lặng giữ mãi trong lòng vết thương nhức nhối, nhưng dù bằng cách này hay cách khác, những nỗi đau đó cũng sẽ đến lúc phải trôi đi.
Tôi có một cô bạn khác, sau một cuộc tình tan vỡ, cô cũng đau đớn vô cùng, cũng khóc lóc rất nhiều, nhưng chưa bao giờ tôi nghe cô oán trách chuyện mình đã yêu thương gã trai kia hết mực và sự tin tưởng hết lòng vào yêu thương của cô thì vẫn luôn khiến tôi có cảm giác “nể phục” đối với một người đã trải qua vô vàn vết thương trong tình yêu.
Bởi với cô, yêu thương hoặc hết yêu thương thì không bao giờ có lỗi và niềm hy vọng sẽ giúp cô vượt qua nỗi đau.
Yêu thương là một thứ không thể đong đếm mà khi đem trao cho người, chúng ta tin tưởng hết mực.
Có thể vì không đúng lúc, nó vô tình mang lại cho ta nỗi đau bất tận, nhưng với niềm hạnh phúc mà nó đem đến, yêu thương vẫn xứng đáng được trân trọng và đón nhận ở bất cứ nơi đâu.
Nó dạy cho chúng ta một bài học rằng phải kiên nhẫn chờ nó tới, chờ đợi những thứ khiến mình đau lòng trôi qua và bình thản đón nhận những gì trái tim mách bảo.
Dù bạn đã hay đang trải qua những nỗi đau đớn của một tình yêu lỡ hẹn, đừng vội nghi hoặc hay oán trách, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi một chút, rồi một ngày yêu thương lại đến gõ cửa trái tim.
Dù cuộc sống có ngàn vạn thứ khiến chúng ta nghi ngại, nhưng yêu thương luôn có lý lẽ của nó, thậm chí là không cần một lý do.
Nên… …Cứ kiên nhẫn đợi, và bạn sẽ lại bình thản yêu, rất nhiều…

Điều kì Diệu Của Tinh Thần Đồng Đội

Điều kì Diệu Của Tinh Thần Đồng Đội - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Không ai trong chúng ta có thể sáng suốt hơn tất cả chúng ta, đây chính là thông điệp mà tác giả Ken Blanchard muốn gửi gắm đến đông đảo bạn đọc trong cuốn sách này.
Không chỉ đề cao tinh thần đồng đội ở bất cứ đâu và trong bất kỳ công việc nào mà cuốn sách còn giúp bạn hiểu rõ hơn về những giá trị kỳ diệu của tinh thần đồng đội qua   từng trang sách.

Trà Kinh

Trà Kinh - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Một cuốn sách giới thiệu về “nghệ thuật thưởng trà trong lịch sử và văn hóa phương Đông” – lời tác giả.
Người Việt ta dường như mở mắt chào đời đã thấy trà, uống trà trọn đời và cho đến chết vẫn còn được tẩm liệm với trà (chưa kể “được” con cháu pha trà cúng trong các dịp Tết, giỗ).
Thế nhưng viết về trà thì gần như chưa có ai viết cả.
Tìm tài liệu trong sách xưa, tôi tìm từ các trứ tác của nhà học giả lỗi lạc Lê Quí Đôn( người đã từng ghi chú kĩ lưỡng hàng trăm loại lúa gạo trồng ở Việt Nam trong bộ “ Bách Khoa” Vân Đài Loại Ngữ) cho đến toàn bộ trứ tác của gia đình danh sĩ họ Ngô ( Ngô gia văn phái) trở lên các tác giả thời kỳ Lý Trần…cũng chỉ thấy ghi vô cùng sơ lược .
Cho đến các tác giả cận đại, khi mà trà đã phổ biến và nổi tiếng khắp thể giới với nhiều bộ sách lớn và quan trọng viết về trà, thì tình cảnh cũng không khác.
Trà là một nghệ thuật lớn.
Khởi từ nơi trồng, địa hình, khi núi gió mưa nắng tuyết nhào nặn thành lộc non lá nõn, cho đến khi pha trà, uống trà, đều là một nghệ thuật.
Mà mỗi chặng, mỗi nhịp đều phải đạt được cái chân nghệ thuật thì cái đích cuối cùng: Một ly trà ngon, mới thật là viên mãn.
Đâu cứ phải trà Vũ Di là phải ngon.
Mỗi lần được thêm một bài văn, một quyển sách viết về trà, là tôi lại có một cảm giác bứt rứt.
Mỗi lần nghe chuyện thân hữu, phần đông các vị trọng tuổi, nói chuyện về trà, thì cảm giác này lại đến nặng hơn.
Rồi thế nào cũng phải viết một quyển sách về trà…tự hứa và đã hứa với một số thân hữu.
Nhưng chẳng có cách nào hoàn thành như dự tính.
Đời sống quanh đây thật bận rộn trăm chiều.
Trong khi đó lại có những tác phẩm khác quan trọng hơn tôi đã viết xong hoặc gần xong, đang cần để hết thời giờ chăm sóc.
Nhưng rồi cuối cùng cũng tìm ra được thời giờ để hoàn thành.
Cũng là một cơ hội tâm tình với bạn tri âm (trà), một người bạn vô hình nhưng luôn gần gũi trong những lúc vui lúc buồn, nhất là trong những đêm cô đơn tha hương.
Nhưng khó khăn không phải là chấm dứt.
Viết gì về trà? Không quá dài (để in không nổi) mà có quá nhiều để viết.
Viết một cách nghiêm túc theo sách giáo khoa, kinh viện chăng? Độc giả sẽ chán nản.
Nhưng cũng không thể viết theo kiểu phóng bút văn chương được…sau cùng quyển TRÀ KINH được thành hình.

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,