Phượng tù hoàng (Tập 2 – Kèm poster)

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong Xuất bản: 2016 ✅ Nhà Xuất bản: Văn Học Nhà phát hành: Amak Dạng bìa: Mềm Kích thước: 14.5 x 20.5 cm Khối lượng: 450 gram Số trang: 400
Phượng tù hoàng (Tập 2 - Kèm poster) - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Chuyện đời biến hóa khôn lường, người chỉ mong một đời yên ổn lại phải nỗ lực mới có thể sống sót.
Hoàng đế nghe chuyện kể không những không chuyển tâm mà càng thêm hung bạo.
Quanh Sở Ngọc xuất hiện ngày càng thêm nhiều người, nhiều yếu tố không thể nào lường trước.
Một chiếc vòng tay đáng lý không nên tồn tại ở thời đại này, một nô lệ da đen không rõ lai lịch gốc tích, bốn vị Vương gia có cơ hội nắm lấy ngôi vua, lại thêm một vị đệ nhất mỹ nhân vào cửa… Và một người không nên vắng mặt thì lại cất bước tiêu dao.
  Vận mệnh lúc thì như đã nắm chắc, lúc thì như cát tuôn qua kẽ bàn tay.
Rốt cuộc, thế cục trên bàn cờ đang bày biện thế nào? Kẻ cho rằng mình ngồi ở vị trí người chơi có thật đang toàn quyền di chuyển các quân cờ hay không?.
  Thêm vào đó, tâm tư nổi sóng vì một câu nói của người, là tốt hay là xấu?.
Tác giả Báo chí Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Phượng tù hoàng (Tập 2 – Kèm poster).
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Thủ lĩnh Chì Gộc

Thủ lĩnh Chì Gộc - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 Các bạn nhỏ chớ tưởng nhầm, Chì Gộc chẳng phải là một vị tướng lĩnh nào đó, chú ta chỉ là một con cá chọi bé xíu xiu thôi, giống như các chú cá chọi khác mà nhiều bạn nhỏ vẫn nuôi nhà làm cảnh ấy.
Chì Gộc cũng được một anh bạn nuôi để đánh nhau.
Thế nhưng, chú ta chẳng cam chịu các cảnh cá chậu chim lồng, làm trò vui cho kẻ khác.
Vậy là chú ta bỏ trốn, tìm tự do nơi đầm nước lớn.
  Ở đây chú gặp được nhiều loài tôm, cá hiền hòa, tốt bụng.
Nhưng cũng phải chứng kiến lắm cảnh chướng tai gai mắt.
Tất cả những điều mắt thấy tai nghe ấy khiến Gộc thay đổi, từ một chú cá chọi giỏi võ nhưng hung hăng, xốc nổi trở thành….Mà thôi, để biết Chì Gộc trở thành gì, các bạn nhỏ hãy giở sách ra xem nhé!   Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Thủ lĩnh Chì Gộc.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Bóng hình của gió

Bóng hình của gió - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Sau khi mang Bóng hình của gió – một cuốn sách kỳ lạ mà Daniel  Sempre được phép lấy trong Nghĩa Trang Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên, gần như ngay sau đó cậu bị một kẻ gớm ghiếc đáng sợ có khuôn mặt hoàn toàn biến dạng theo sát gót.
Một cậu bé 10 tuổi sẽ phải làm gì để bảo vệ chính mình, người mình yêu và cả những người ban đầu xa lạ nhưng dần trở nên gần gũi với cậu? Liệu rằng trong cuốn sách có gì bí ẩn mà nhiều người lại bị liên lụy với nó như vậy? Một câu chuyện thật đẹp nơi mà tình yêu, hận thù, tình bạn, ý thức nghĩa vụ… đều tuyệt đỉnh.
Và bàng bạc khắp là thành phố Barcelona, thủ phủ xứ Catalan nước Tây Ban Nha, kỳ vĩ, diễm lệ, bí ẩn, một trong những nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết.    Nhận định   “Một trong những cuốn tiểu thuyết hiếm hoi kết hợp cốt truyện đặc sắc với văn chương kỳ tuyệt… chỉ cần người này bảo người kia thôi cũng đủ thành sách bán chạy.”   – Sunday Times   “Zafón đưa vào câu chuyện một liều lượng tình yêu thật lớn, rồi thì đủ ma thuật, đủ giết người và đủ điên loạn để khiến cho ngay cả người đọc miễn cưỡng nhất cũng bị hút vào không dứt được.
Hay đến kinh người.”   – Elle   “Bóng hình của gió là một tiểu thuyết đầy những huy hoàng lừa mị và những cửa bẫy kêu ken két, một tiểu thuyết mà ngay cả các tuyến truyện phụ cũng có tuyến truyện phụ riêng… một tiểu thuyết hay vô cùng.” – Stephen King Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Bóng hình của gió.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 12  TÔI VẪN CÒN NHỚ CÁI NGÀY CHA DẪN TÔI tới Nghĩa Trang Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên lần đầu tiên.
Đó là vào đầu hè năm 1945, chúng tôi rảo bước qua những con phố của mộ Barcelona bị giam hãm dưới những khoảng trời xám tro khi bình minh trút xuống Đại lộ Rambla de Santa Mónica một dòng sáng cuồn cuộn sắc đồng đỏ ‘Daniel, con không được kể với bất kỳ ai những gì sắp thấy ngày hôm nay,” cha tôi cảnh báo.
“Kể cả cậu bạn Tomás của con.
Không một ai hết.” “Kể cả mẹ ư?” Cha tôi thở dài, lẩn vào sau nụ cười buồn cứ đằng đẵng bám theo ông suốt đời như một cái bóng.
“Đương nhiên là với mẹ thì được”, ông trả lôi, lòng nặng trĩu.
“Chúng ta không giữ bí mật gì với mẹ cả.
Con có thể kể cho mẹ mọi chuyện.” Không lâu sau cuộc nội chiến, một đợt dịch tả bùng phát đã đem mẹ tôi đi mất.
Chúng tôi an táng bà trên đồi Montjuïc vào ngày sinh nhật lần thứ tư của tôi.
Điều duy nhất tôi nhớ được là hôm ấỵ trời mưa cả ngày lẫn đêm, và khi tôi hỏi cha liệu phải chăng Thượng đế cũng đang khóc thương, ông đã không thể cất tiếng trả lời.
Sáu năm sau đó sự vắng bóng của mẹ vẫn còn đọng lại trong bầu không khí bao trùm quanh cha con tôi, một sự câm lặng đến chói tai mà tôi mãi vẫn không học đưọc cách khấc chế bằng lời nói.
Hai cha con tôi sống trong một căn hộ tầm tầm trên khu phố Santa Ana, cách quảng trường nhà thờ một quãng ngắn.
Căn hộ của chúng tôi rằm ngay trên tiệm sách, một cửa tiệm tạp nhem nhưng đầy sức quyến rũ, nơi đăc biệt chỉ chuyên mua bán sách hiếm và sách cũ – một di sản ông tôi để lại, mà cha hy vọng một ngày kia tôi sẽ kế thừa.
Lớn lên giữa bao cuốn sách, tôi kết thân với những người bạn vô hình trong các trang giấy Trang 14  dường như đúc từ bụi mà thành và mùi của họ đến tận bây giờ hai tay tôi vẫn còn mang đậm.
Lúc còn nhỏ tôi học được cách chìm vào giấc ngủ giữa khi đang nói chuyện với mẹ trong bóng tối căn phòng ngủ của tôi, thao thao với bà về những sự kiện trong ngày, chuyên phiêu lưu của tôi ở trường, những điều tôi được thầy cô chỉ dạy.
Tôi không nghe được giọng nói hay cảm nhận thấy những vuốt ve của bà, những sự rạng ngời và hơi ấm của bà ngập tràn mọi ngóc ngách trong ngôi nhà, và với sự ngây thơ của những đứa trẻ vẫn còn đếm đưực số tuổi của mình trên mười đầu ngón tay, tôi tin rằng nếu tôi nhắm mắt lại và thủ thỉ với mẹ thì mẹ có thể nghe thấy giọng tôi dù bà có đang ở nơi đâu đi nữa.
Có đôi lần khi đang ngồi trong phòng ăn, cha nghe thấy tôi đang lầm rầm, ông thầm khóc trong im lặng.
Vào buổi sáng tháng Sáu hôm đó, trời vừa hừng sáng tôi đã bật dậy hét toáng lên.
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực như thể chính linh hồn tôi đang muốn xé toang lối ra và bỏ chạy khỏi thang gác.
Cha vội vã xộc vào phòng và bao bọc tôi trong vòng tay ông, gắng sức trấn an tôi.
“Con không thể nhớ nổi.
Con không nhớ được khuôn mặt của mẹ” tôi thều thào, không ra hơi.
Cha siết chặt lấy tôi.
“Đừng lo, Daniel.
Cha sẽ nhớ cho cả hai chúng ta.” Chúng tôi nhìn nhau trong căn phòng chạng vạng sáng, gắng sức thốt lên những từ ngữ vốn không hề tồn tại.
Lần đầu tiên, tôi nhận ra rằng cha đang già đi.
Ông đứng dậy vén rèm để cho ánh ban mai nhợt nhạt tràn vào.
“Đi nào, Daniel, măc quần áo vào.
Cha muốn cho con xem một thứ,” ông nói.
“Bây giờ ấy ạ? Vào lúc năm giờ sáng ư?” “Có những thú chỉ nhìn thấy được trong bóng tối,” cha tôi nói, thoáng lên một nụ cười bí ẩn dường như vay mượn đâu đó từ những cuốn tiểu thuyết lãng mạn của Alexandre Dumas cũ nát của ông.
Lính tuần tra ban đêm vẫn đang loanh quanh trên các con phố mù sương khi chúng tôi bước ra cửa chính.
Hàng đèn đường dọc khu Ramblas phác nên một đại lộ trong làn sương sớm khi thành phố bắt đầu thức tinh, giống như môt bức tranh màu nước Trang 16 “Chào mừng con đến vói Nghĩa Trang Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên, Daniel.” Tôi nhìn ra được chừng hơn chục người rải rác khắp các lối đi và thềm thư viện.
Một vài trong số họ quay ra chào tôi từ xa, tôi nhận ra khuôn mặt các đồng nghiệp của cha tôi, họ là những người bạn cùng phường buôn sách cũ.
Qua góc nhìn của đứa trẻ mới mười tuổi là tôi, họ trông như thể một hội kín các nhà giả kim đang nghiên cứu trong lén lút.
Cha quỳ xuống cạnh tôi, đăm đăm nhìn vào mắt tôi mà nói bằng giọng thi thầm vốn chỉ dành để thốt ra các bí mật và lời thề.
“Đây là một nơi chốn của bí mât, Daniel, một thánh đường.
Mỗi câu chuyện, mỗi tập sách con thấy ở đây đều chứa đựng một tâm hồn.
Tâm hồn của người đã viết nên cuốn sách, của những người đã đọc, sống và mơ ước cùng nó.
Mỗi lần một cuốn sách qua tay một người đọc khác, mỗi lần người nào đó lướt mắt qua từng trang sách là một lần linh hồn của cuốn sách ấy trưởng thành và trở nên mạnh mẽ hơn.
Thư viện này đã rất lâu đời khi ông con dẫn cha tớii đây lần đầu, nhiều năm về trước.
Có lẽ nó cũng nhiều tuổi như thành phố này vậy.
Không ai biết rõ thư viện này có từ khi nào, hay ai đã lập ra nó.
Dù vậy, cha sẽ truyền lại hết cho con những điều đã được ông con chỉ dạy.
Khi một thư viện biến mất, hay một hiệu sách phải đóng cửa, khi một cuấn sách bị ký thác cho sự lãng quên, những người biết rõ nơi này như chúng ta, những người bảo hộ cho cuốn sách, phải đảm bảo rằng cuốn sách ấy được đem tới đây.
Ở nơi này, những cuốn sách không còn đươc ai nhớ tới, những cuốn sách bị quên lãng theo thời gian, đều sẽ tồn tại mãi mãi, im lìm chờ một ngày kia tới được tay một người đọc mới.
Ở của tiệm chúng ta mua đi bán lại những cuốn sách, nhưng thực tế chúng không hề có chủ.
Mỗi cuốn sách con thấy ở đây đều từng là người bạn thân thiết nhất của ai đó.
Giờ chúng chỉ còn mỗi chúng ta thôi; Daniel ạ.
Liệu con có thể giữ kín một bí mật nhường này chăng?” Ánh nhìn của tôi lạc lối trong sự kỳ vĩ và trò ảo thuật ánh sáng của thư viện.
Tôi gật đâu, và cha khẽ mỉm cười.
“Con có biết điều tuyệt vời nhất trong chuyện này không? ‘ ông hỏi.
Tôi lắc đầu.
12 .
CARLOS RUIZ ZAFON Xem trích đoạn

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,