Cùng Khủng Long Luyện Viết Chữ, Ôn Từ Vựng Tiếng Anh Theo Chủ Để Lớp 1

Công ty phát hành Nhà Sách MegaBook Số Trang 35 Tác Giả Nguyễn Thị Ngân , Hoàng Thị Ngọc Tú Năm Xuất Bản 4/2017 Kích Thước 20.5 x 29.5 Bìa Mềm Nhà Xuất bản Nhà Xuất Bản Đại Học Quốc Gia Hà Nội

ĐỌC THỬ SÁCH

Cùng Khủng Long Luyện Viết Chữ, Ôn Từ Vựng Tiếng Anh Theo Chủ Để Lớp 1 Newshop.vn xin trân trọng giới thiệu đến các em học sinh và quý phụ huynh bộ sách Cùng Khủng Long Luyện Viết Chữ, Ôn Từ Vưng Tiếng Anh Theo Chủ Để với mong muốn giúp các bé ôn luyện và ghi nhớ hệ thống từ vựng Tiếng Anh Tiểu học thông qua việc rèn chữ – tức là rèn cả tính kiên trì, nhẫn nại, rèn tính phấn đấu trong học tập cho các em.
Bộ sách gồm 5 cuốn, tương ứng với 5 cấp độ, dành cho học sinh từ lớp 1 đến lớp 5.
Mỗi cuốn sách là 10 chủ đề gắn liền với cuộc sống hàng ngày, bao gồm phần chú thích nghĩa từ vựng giúp học sinh học dễ dàng hơn và đặc biệt phụ huynh không biết Tiếng Anh có thể hướng dẫn con học ở nhà.
Hệ thống từ vựng được sắp xếp từ thấp đến cao.
Nội dung học bám sát khung chương trình của Bộ Giáo dục và Đào tạo, đồng thời mở rộng thêm các nội dung thực tế.
Giúp bé nâng cao vốn từ vựng Tiếng Anh và có một bước chạy đà hoàn hảo cho nền tảng tiếng Anh vững chắc.
Cùng Khủng Long Luyện Viết Chữ, Ôn Từ Vưng Tiếng Anh Theo Chủ Để Lớp 1 gồm những nội dung sau: Unit 1: GREETING Unit 2: NUMBERS Unit 3: COLOURS Unit 4: CLASSROOM OBJECTS Unit 5: FAMILY Unit 6: TOYS Unit 7: FARM ANIMALS Unit 8: MY BODY Unit 9: WEATHER Unit 10: ACTIONS

Cho Những Ngày Không Nhau Mà Vẫn Đau

Cho Những Ngày Không Nhau Mà Vẫn Đau - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Cho Những Ngày Không Nhau Mà Vẫn Đau Giới Thiệu: Tiếp nối thành công của hai tác phẩm “Tự thương mình sau những tháng năm thương người” và “Ngày người thương một người thương khác”, tác giả Trí cho ra đời quyển sách “Cho những ngày không nhau mà vẫn đau”.
Quyển sách hứa hẹn sẽ mang lại cho bạn thật nhiều cung bậc cảm xúc vẫn với giọng văn luôn nhẹ nhàng, tinh tế và sâu lắng của Trí.   Thanh xuân của chúng ta, ai cũng đã đôi lần giữ cho mình một người “bất khả xâm phạm”, để mãi những năm về sau dù có thương ai đi nữa thì người ấy vẫn nghiễm nhiên chiếm một vị trí quan trọng trong lòng mình.
Đó là một người chẳng thuộc về ta, chẳng là của ta nhưng ta luôn đau lòng vì họ! Một người, mà dù cho mình có trăm phương nghìn kế, có bạc đầu suy tính, có dùng cả nhiệt thành của tuổi trẻ để mong có được họ thì vẫn bất lực.
Vậy mà kêu buông bỏ đi, đau đủ rồi, nhưng vẫn nhất nhất không buông!   “Biết yêu anh là sai Sao chẳng thể dừng lại Những chuỗi ngày hoang phế”  Thấy họ đi với ai, làm gì, hôm nay đăng dòng trạng thái buồn, ở đâu, là trong lòng ta cứ bồn chồn lo lắng rồi tự mình huyễn hoặc, tự mình buồn lây nỗi buồn của họ, đau nỗi đau họ vương mang.
Mặc dù họ biết, biết hết, biết rõ tất tần tật, nhưng có mải mai gì đến mình đâu.
Tự mình đa đoan ôm vào lòng rồi tự mình đau!   “Việc của em là cam tâm thương anh Việc của anh là đan tâm tổn thương em Việc ai người ấy làm, phải không anh?”  Thiếu thời của chúng ta, ai rồi cũng sẽ giữ một người như thế, ai rồi cũng sẽ yêu một người bất chấp dù cho biết bản thân là sai, là ngu ngốc mù quáng, là đang đau đến thấu cùng, nhưng vẫn chọn đau một lần để được nhìn thấy họ, đi bên lề cuộc đời họ, như một người bạn đường!   “Cho những ngày không nhau mà vẫn đau” là một quyển nhật ký nhỏ, mà ở đấy, Trí đã thay bạn viết nên thật nhiều những tháng ngày đầy vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau, tất cả những dư vị cảm xúc ấy trong tuổi trẻ!

Hướng Đi Của Đạo Bụt Cho Hòa Bình Và Sinh Môi

Hướng Đi Của Đạo Bụt Cho Hòa Bình Và Sinh Môi - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

“Mỗi người chúng ta đều có thể đóng góp một cái gì đó cho công việc bảo vệ và chăm sóc hành tinh xinh đẹp của chúng ta.
Phải sống như thế nào để con cháu chúng ta có một tương lai tươi sáng, đó là gia tài đích thực ta để lại cho con cháu chúng ta”.
Lời dạy của thầy Thích Nhất Hạnh.
Khi chúng ta gieo một hạt bắp xuống lòng đất ẩm, khoảng một tuần sau, hạt bắp sẽ nảy mầm và dần dần trở thành một cây bắp con.
Ta có thể hỏi cây bắp con: “Bắp ơi, em có nhớ lúc em còn là một hạt bắp không?” Có thể cây bắp con không nhớ, nhưng nhờ quan sát, ta biết cây bắp con đã đến từ hạt bắp.
Khi nhìn vào cây bắp, ta không còn thấy hạt bắp, và ta tưởng là hạt bắp đã chết, nhưng kỳ thực hạt bắp đâu có chết, mà hạt bắp đã trở thành cây bắp.
Khi chúng ta thấy được hạt bắp trong cây bắp là chúng ta có thứ tuệ giác mà Bụt gọi là vô phân biệt trí.
Vô phân biệt trí là không có sự phân biệt giữa hạt bắp và cây bắp, vì hạt bắp và cây bắp có trong nhau, chúng chỉ là một thứ.
Ta không thể tách hạt bắp ra khỏi cây bắp và ngược lại.
Nhìn sâu vào cây bắp con, ta có thể thấy được hạt bắp, hạt bắp chỉ thay hình đổi dạng.
Cây bắp là sự tiếp nối của hạt bắp.
Nhờ có thiền tập, ta thấy được những điều mà người khác không thấy.
Nhờ có quán chiếu, ta thấy được mối quan hệ mật thiết giữa cha mẹ và con cái, giữa cây bắp và hạt bắp.
Cho nên chúng ta cần sự thực tập để giúp ta thấy rằng chúng ta tương tức với nhau.
Khổ đau của một người là khổ đau của tất cả mọi người.
Nếu người Hồi giáo và Cơ Đốc giáo, hay người Ấn Độ giáo và Hồi giáo, người Do Thái và người palestin nhận ra rằng họ đều là anh em với nhau, khổ đau của bên này cũng là khổ đau của bên kia thì chiến tranh sẽ chấm dứt mau chóng.
Nếu chúng ta thấy được rằng chúng ta và các loài sinh vật khác đều có chung một bản thể thì đâu có sự chia cách hay phân biệt, chúng ta sẽ sống chung hòa bình với mọi loài, với thiên nhiên.
Thấu suốt được tính tương tức, ta sẽ không còn phàn nàn, đổ lỗi cho nhau, sẽ không còn bóc lột, chém giết nhau.
Chỉ với ý thức sáng tỏ đó mới mong cứu vãn được trái đất xinh đẹp của chúng ta.
Là người, chúng ta vẫn nghĩ rằng ta và thế giới thực vật và động vật khác biệt nhau, chẳng có gì liên quan với nhau.
Cho nên đôi khi ta bâng khuâng không biết nên đối xử với thiên nhiên như thế nào.
Nếu chúng ta hiểu rằng con người và thiên nhiên không thể tách rời nhau thì ta sẽ biết cách đối xử với thiên nhiên như đối xử với chính bản thân mình, với tất cả sự cẩn trọng nhẹ nhàng, với tất cả tình thương yêu, không có sự bạo động.
Cho nên nếu chúng ta không muốn mình bị thương tổn thì không nên làm thương tổn thiên nhiên, vì làm thương tổn thiên nhiên là làm thương tổn chính mình và ngược lại.
Chúng ta không biết rằng khi chúng ta gây thiệt hại cho người khác là chúng ta gây thiệt hại cho chính mình.
Vì muốn tích lũy của cải mà ta đã không ngần ngại khai thác quá mức nguồn tài nguyên thiên nhiên, và ta tước đoạt quyền sinh sống của bao nhiêu người đồng loại.
Những áp bức và bất công xã hội đã tạo ra hố ngăn cách giữa người giàu và người nghèo, và ta tiếp tục dung túng những tệ nạn xã hội, thản nhiên để chiến tranh leo thang mà không biết rằng khổ đau của con người là khổ đau chung của cả đại gia đình nhân loại.
Trong khi bao nhiêu người phải chịu khổ đau vì chiến tranh, vì đói khát, ta vẫn đắm chìm trong những ảo vọng của tiền tài, tưởng rằng có thể tìm đựợc một nơi an toàn cho riêng mình.
Chúng ta cần phải thấy rõ rằng số phận của mỗi người đóng góp vào số phận chung của toàn thể nhân loại.
Nếu chúng ta muốn sống bình an hạnh phúc, chúng ta cũng phải giúp cho những loài khác sống bình an hạnh phúc.
Một nền văn minh mà trong đó ta phải chém giết và bóc lột lẫn nhau để sống là một nền văn minh không lành mạnh.
Muốn có một nền văn minh lành mạnh, tất cả mọi người dân phải có quyền bình đẳng về giáo dục, về công ăn việc làm, có đủ thức ăn, chỗ ở, không khí và nước uống trong sạch.
Họ có tự do đi lại và có thể ở bất cứ nơi đâu.
Con người là một phần của thiên nhiên, chúng ta cần ý thức rõ điều này trước khi biết cách tạo dựng một đời sống hòa hợp giữa con người với nhau.
Nếu ta vẫn còn tâm độc ác, muốn chia cắt, thì ta phá hủy tính hài hòa nơi con người và nơi thiên nhiên.
Chúng ta cần những đạo luật có nội dung từ bi giúp ta biết hành xử nhẹ nhàng với chính bản thân mình và với thiên nhiên, nhờ đó, ta có thể chữa trị được những thương tích và chấm dứt được tình trạng độc ác đối với con người và thiên nhiên.   Chúng ta cần phải học cách sống hài hòa với thiên nhiên, vì chúng ta là một phần của thiên nhiên.
Thiên nhiên có thể rất tàn bạo, có thể gây cho ta rất nhiều thiệt hại.
Nhưng ta cần phải đối xử với thiên nhiên như đối xử với chính bản thân mình.
Nếu chúng ta tìm cách khống chế thiên nhiên thì thiên nhiên sẽ nổi loạn.
Chúng ta phải là những người bạn đầy chân tình đối với thiên nhiên thì chúng ta mới biết cách sử dụng những điều kiện thuận lợi của thiên nhiên để tạo dựng một môi trường sống hài hòa.
Điều này đòi hỏi một sự hiểu biết đúng đắn về thiên nhiên.
Cuồng phong, bão tố, hạn hán, lũ lụt, núi lửa, sự sinh sôi nẩy nở của những loài sâu bọ độc, tất cả những hiện tượng này gây nguy hại cho sự sống.
Chúng ta có thể dễ dàng ngăn ngừa những tai họa này nếu chúng ta biết nghiên cứu ngay từ lúc đầu địa chất của vùng đất ta đang sống.
Nhờ nắm rõ tình hình địa chất, ta có thể có những phương án xây dựng để phòng ngừa, thay vì tìm cách áp đảo thiên nhiên bằng những đập ngăn nước, hay phá rừng và những chính sách thiết bị khác mà cuối cùng chỉ gây thêm tổn hại cho môi trường.
Vì muốn ức chế thiên nhiên mà ta đã sử dụng quá nhiều thuốc trừ sâu, giết hại không biết bao nhiêu loại côn trùng và chim chóc, làm xáo trộn đời sống tự nhiên của muôn loài.
Nền kinh tế phát triển gây ô nhiễm môi trường, làm kiệt quệ nhiều nguồn tài nguyên thiên nhiên, phá hủy chỗ cư trú của bao nhiêu loài sinh vật.
phát triển kinh tế như thế chỉ đem lợi lộc cho một số ít người, và trong thực tế đã dần dần phá hủy toàn bộ đời sống thiên nhiên.
Vì vậy mà con người trở nên bệnh hoạn, xã hội trở nên bệnh hoạn, thiên nhiên trở nên bệnh hoạn.
Ta phải làm gì đây để tái lập sự quân bình? phải bắt đầu từ đâu để tìm cách chữa trị? Bắt đầu từ mỗi cá nhân, hay từ xã hội? Hay từ thiên nhiên? Ta phải làm việc chữa trị trong cả ba lĩnh vực cùng một lúc.
Các ngành khác thường chỉ chú tâm đến lĩnh vực riêng của họ.
Các nhà chính trị thì nghĩ rằng một xã hội trật tự là cần thiết để bảo vệ con người và thiên nhiên, vì thế, họ khuyến khích mọi người tham gia vào cuộc đấu tranh thay đổi guồng máy chính trị.
Các tu sĩ phật giáo thì giống như những bác sĩ tâm lý trị liệu thấy được vấn đề từ quan điểm tâm lý.
Mục đích của thiền tập là để giúp ta tìm lại sự cân bằng trong đời sống.
Thực tập thiền trong đạo Bụt là để điều hòa thân và tâm, thực tập hơi thở giúp làm lắng dịu thân tâm.
Cũng như những phương pháp chữa bệnh khác, bệnh nhân được đặt trong một môi trường có những điều kiện thuận lợi cho việc khôi phục lại sức khỏe.
Thông thường, các bác sĩ tâm lý trị liệu để nhiều thì giờ quan sát bệnh nhân, sau đó có những lời khuyên thích ứng với mỗi bệnh nhân.
Cũng có một số bác sĩ biết thực tập như các tu sĩ là biết quán sát bản thân trước, biết nhận diện để vượt thoát được những sợ hãi, giận hờn và tuyệt vọng trong lòng họ.
Ða số các bác sĩ khác thì thường nghĩ rằng họ không có vấn đề gì về tâm lý cả.
Người tu sĩ, trái lại, luôn nhận diện được rằng là người, họ rất dễ bị sợ hãi, lo âu trấn ngự, nhất là dễ bị ảnh hưởng bởi những căn bệnh trầm kha của thời đại mới.
Người phật tử tin vào mối tương quan mật thiết của mọi cá nhân trong xã hội và môi trường sống, cho nên khi họ lành bệnh là xã hội và môi trường sống cũng lành bệnh, vì vậy mà họ chấm dứt được những lo âu sợ hãi trong lòng.
Người phật tử biết rằng chính họ phải bắt đầu sự chuyển hóa trong nội thân thì xã hội và thiên nhiên sẽ tự động chuyển hóa theo.
Cho nên, muốn cho xã hội và môi trường sống trở lại lành mạnh, mỗi người chúng ta phải biết cách khôi phục trở lại sức khỏe tinh thần của mình.
Khôi phục lại tinh thần lành mạnh không có nghĩa là phải thích ứng với những điều kiện mới của đời sống hiện đại.
Bởi vì đời sống hiện đại không lành mạnh chút nào, thích nghi với đời sống đó chỉ làm mình thêm bệnh hoạn.
Những người tìm đến các bác sĩ tâm lý trị liệu đều là nạn nhân của lối sống hiện đại.
Lối sống này chỉ làm con người xa cách nhau, gia đình nhân loại bị phân tán.
Cách hay nhất là chuyển về sinh sống ở miền quê, nơi đó, ta được cuốc đất, trồng rau, sản xuất hoa màu, giặt quần áo trên sông, sống nếp sống đơn giản như hàng triệu người nông dân trên thế giới.
Muốn việc chữa trị có hiệu quả, ta cần phải thay đổi môi trường sinh sống.
Thay đổi guồng máy hoạt động chính trị chưa phải là phương án duy nhất.
Tìm cách tự trấn an mình khỏi những bức xúc bằng lối tiêu thụ bừa bãi cũng không giải quyết được vấn đề.
Bởi vì nguồn gốc của mọi tâm bệnh hiện nay đều phát xuất từ sự phát triển quá mức của nền kinh tế, đưa đến nhiều tệ nạn xã hội như là ô nhiễm sinh môi, quá nhiều tiếng ồn, nơi nào bạo động cũng có mặt, và hầu như ai cũng bị áp lực thời gian đè nặng.
Muốn chấm dứt tình trạng này thì phải biết phòng bệnh.
Khi ta hiểu được trách nhiệm của mình đối với nhân loại thì ta biết giữ gìn cho tinh thần luôn được lành mạnh.
Làm được như vậy cho ta là đồng thời giúp cho người khác không bị bệnh hoạn.
Dù ta là ai đi nữa, thầy tu hay thầy cô giáo, bác sĩ trị liệu, nghệ sĩ, thợ mộc, hay là chính trị gia, chúng ta cũng đều là con người như nhau.
Nếu chính ta không áp dụng được những gì ta dạy cho người khác trong đời sống hàng ngày thì ta cũng mắc bệnh tâm thần như họ thôi.
Nếu ta cứ tiếp tục sống theo lề lối hiện tại thì có ngày ta cũng trở thành nạn nhân của lối sống vị kỷ, đầy sợ hãi và lo âu.

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,