Huyền Thoại

Tác giả: Marie Lu Xuất bản: 2015 ✅ Nhà Xuất bản: Văn Học Nhà phát hành: Nhã Nam Dạng bìa: Bìa Mềm Kích thước: 14 x 20.5 cm Khối lượng: 370 gram Số trang: 318
Huyền Thoại - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Trong một tương lai gần, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ thống nhất, miền đất của tự do dân chủ, bị thay thế bởi Cộng hòa –  nhà nước quân sự độc tài ở bờ Tây, nơi ngập tràn bệnh tật, bất công, phân hóa xã hội và dư thừa những cuộc chiến  liên miên với Thuộc địa, kẻ thù không đội trời chung ở bờ Đông.  Ở giữa những khu ổ chuột xuất hiện một “Huyền thoại” –  Daniel “Day” Altan Wing, tên tội phạm thiếu niên bị truy nã  hàng đầu trên lãnh thổ Cộng hòa, một mình chống lại chính quyền, kẻ chưa từng bị nhận dạng nhờ khả năng lẩn trốn  siêu việt… Ở giữa quân đội hùng mạnh, June Iparis, nữ đặc vụ trẻ tuổi, người mang theo hy vọng thắng trận của chính quyền  Cộng hòa, là một thần đồng quốc gia với điểm số tuyệt đối trong kỳ Sát hạch, là tấm gương phản chiếu của Day… Là tiểu thuyết đầu tay của Marie Lu, Huyền thoại thực sự là một kẻ thách thức, đã sẵn sàng để lật đổ vị thế của Đấu  trường sinh tử.
Một cuốn sách đáng để chờ đợi phần tiếp theo.
  Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Huyền Thoại.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 178  cho trò, những trò hề của trò sẽ không gây được ấn tượng gì cho cấp trên đâu.
Trò hiểu tôi nói gì chứ?” Tôi gật đầu, vì đó là những điều cô ta muốn tôi làm.
Nhưng cô ta đã nhầm.
Tôi không chỉ nghĩ mình thông minh.
Tôi là người duy nhất trên toàn bộ đất nước Cộng hòa này đại điếm tối đa 1500 trong kỳ Sát hạch.
Tôi được chỉ định đến đây, đến trường đại học hàng đầu của đất nước này, khi mười hai tuổi, sớm hơn thông thường bốn năm.
Rồi tôi nhảy cóc vượt qua năm thứ hai.
Tôi đạt điểm tuyệt đối ở Drake trong cả ba năm học.
Tôi thực sự thông minh.
Tôi có cái mà chính quyền Cộng hòa gọi là bộ gen tốt-và bộ gen tốt hon làm nên những người lính tốt hơn, nhưng người lính tốt hơn làm tăng cơ hội đánh thắng quân Thuộc địa, như các giáo sư của tôi vẫn nói.
Và nếu tôi cảm thấy những buổi luyện tập chiều khổng dạy đủ cho mình về cách trèo tường khi mang vũ khí, thì…
ừm, tôi không có lỗi khi phải leo lên một tòa nhà mười chín tầng với một khẩu KM-621 rên lưng.
Đó là sự tự tiến bộ để phục vụ lợi ích của đất nước.
Người ta đồn rằng Day từng trèo lên năm tầng nhà chỉ mất chưa tới tám giây.
Nếu tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất cái đất Cộng hòa này có thể đạt được mức đó thì làm sao chúng ta bắt được hắn nếu chúng ta không nhanh được như thế? Và nếu chúng ta thậm chí còn không thể bắt được hắn thì làm sao chúng ta thắng được cuộc chiến tranh này? Bàn cô Whitaker phát ra ba tiếng bíp.
Cô ta giữ chặt một nút bấm.
“Vâng?” “Đại úy Metiaslparis đang ở ngoài cổng,” một giọng nói trả lời.
“Anh ta đến gặp em gái.” “Tốt.
Cho anh ta vào.” Cô ta nhả nút bấm ra và chỉ Trang 201  “Anh trở về sau một buổi sáng phải giải quyết quân nổi dậy Ái quốc và anh đã nghe thấy gì chứ? Trực thăng ở cách Drake hai khu nhà.
Một cô gái đang leo lẻn một tòa nhà chọc trời.’ Tôi trao đổi một ánh nhìn thân thiện với Thomas, người lính đang ngồi ở ghế lái “Em xin lỗi,” tôi lẩm bẩm.
Anh Merias quay lại từ ghế phụ phía trên và nheo mắt nhìn tôi.
‘Em nghĩ cái quái gì thế? Em có biết em đã bỏ ra khỏi khuôn viên trường không?” ‘Có.” Tất nhiên rồi.
Hơn mười lần rồi đấy.
Em leo mười bốn tầng.Anh hit một hơi thật sâu, nhắm mắt và cố bình tĩnh lại.
“Một lần này nữa thôi anh sẽ rất biết ơn nếu em để anh thực hiện nhiệm vụ tuần tra hằng ngày của mình mà không phải lo lắng đến phát ốm xem em đang âm mưu làm gì.” Tôi cố nhìn vào mắt Thomas lần nữa qua gương chiếu hậu, nhưng mắt anh vẫn nhìn đường.
Tất nhiên, tôi không nên hy vọng sự giúp đỡ gì từ anh.
Anh trông vẫn chỉn chu như mọi khi, với mái tóc bóng mựot hoàn hảo và bộ quân phục là lượt hoàn hảo.
Không một sợi tóc tay đường chỉ nào đi lạc Thomas hình như trẻ hơn anh Metias vài tuổi và là một thuộc cấp trong đơn vị của anh tôi, nhưrg anh kỷ luật hơn bất kỳ ai mà tôi biết.
Đôi khi tôi ước mình cũng kỷ luật được như thế.
Thomas có khi còn không chấp nhận cái trò tôi làm hơn cả anh Metias ấy chứ.
Chúng tôi bỏ lại khu trung tâm Los Angeles sau lưng và đi ngược con đường cao tốc uốn khúc trong im lặng;.
Khung cảnh hay đổi từ những tòa mà một trăm tầng phía trong khu Batalla đến những tháp lính và khu chung cư chật ních, mỗi cái chỉ cao khoảng hai mươi đến ba mươi Trang 245  tại quân đội được chỉ định trước Chỉ huy giao cho anh nhiệm vụ tiêu diệt một tù nhân chiến tranh vượt ngục từ lãnh thổ Thuộc địa.
Vì thế nên anh Metias đã đưa tôi đi cùng, và chúng tôi đã cùng nhau truy đuổi tên từ chiến tranh này ngày càng sâu vào trong lãnh thổ Cộng hòa, rời xa khỏi những hàng rào chia cắt với dải đất chạy từ Dakota đến Tây Texas phần chia giữa Cộng hòa về Thuộc địa, rời xa khỏi chiến trường nơi lấm chấm những khinh khí cầu đang bay trên bầu trời.
Tôi đuổi theo hắn đến một con ngõ ở thành phố Yellowstone,Montana, và anh Metias đã bắn hắn.
Trong suốt cuộc truy đuổi, tôi bị gãy ba cái xương sườn và bị một con dao đâm vào chân.
Bây giờ thì anh Metias từ chối đưa tôi đi bất kỳ đâu.
Rồi cuối cùng anh Metias cũng chịu nói tiếp giọng anh tò mò một cách miễn cưỡng.
“Mày, nói anh nghe,” anh thì thầm “Em trèo mười bốn tầng nhà đó nhanh đến mức nào?” Thomas hẵng giọng tỏ vẻ không đồng tình, nhưng tôi thì toe toét.
Dông bão đã qua.
Anh Metias lại yêu quý tôi rồi.
“Sáu phút,” tôi thì thầm đáp lời anh.
‘Và bốn mươi bốn giây.
Anh thấy được không?” “Có vẻ cũng là kỷ lục đấy.
Nhưng nhớ rằng, điều đó không có nghĩa là em được phép làm như thế đâu.” Thomas dừng xe ngay trước vạch đèn đỏ và hướng về anh Metias một ánh mắt bực bội.
“Thôi nào, Đại úy,” anh nói.
“June…
à…
cô Ibaris sẽ chẳng học được bài học nào nếu anh cứ tiếp tục tán dưong những trò vô kỷ luật của cô ấy’ “Thoáng tí đi Thomas.” Metias với tay qua vỗ nhẹ vào lưng anh.
“Chắc chắn lâu lâu vô kỷ luật một lần là có Xem trích đoạn

Hạnh Phúc Không Đắt Như Bạn Nghĩ

Hạnh Phúc Không Đắt Như Bạn Nghĩ - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 Suốt quá trình viết quyển sách này, tác giả kể nhiều chuyện đời mình và chuyện đời của những người mà cô ấy phỏng vấn, đưa ra “những hành động nhỏ” để hiện thực hóa ý tưởng.
Ngoài ra, tác giả còn chia sẻ một số bài học gợi cảm hứng mà bản thân đã thẩm thấu được, gồm có:   Hạnh phúc bắt nguồn từ việc kết nối với cộng đồng và xây dựng các mối quan hệ bền vững.
  Tiền có thể mua được hạnh phúc nhưng còn tùy vào cách chi tiêu.
  Dư dả của cải không khiến bạn hạnh phúc về lâu dài.
  Học cách “có ít hơn mà vui hơn” là một phương pháp tìm kiếm hạnh phúc, giành lại thời gian và sống theo chuẩn mực của riêng bạn.
  Bất cứ hình thức thay đổi cuộc sống nào cũng đòi hỏi nỗ lực, lòng kiên nhẫn và thái độ sẵn sàng tiếp nhận quan điểm mới.
  Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu cụ thể những bài học trong quyển sách này.
Về cơ bản, quyển sách này là lời mời gọi bạn suy ngẫm về các mối quan hệ với tiền bạc, thời gian và của cải vật chất, đồng thời cân nhắc lại những thứ mang đến hạnh phúc cho bạn.
Quyển sách đưa ra một quan điểm khác biệt, một góc nhìn khích lệ bạn xem xét những ý tưởng và những lựa chọn mới mẻ so với lẽ thông thường.
  Ý tưởng sống giản dị đi kèm với nhiều tên gọi và xu hướng; ví dụ như xu hướng sống đơn giản, xu hướng ngôi nhà nhỏ, sống đơn giản tự nguyện, chủ nghĩa thu nhỏ, và tối giản.
Ý tưởng cốt lõi đằng sau đó chính là chủ ý lựa chọn của bạn.
Ví dụ như nếu bạn ủng hộ xu hướng ngôi nhà nhỏ, bạn không bị buộc phải sống trong một ngôi nhà nhỏ theo một kích cỡ quy định.
Chuyển đến sống trong một ngôi nhà nhỏ có thể là mục tiêu dài hạn của bạn, song bạn vẫn có thể ủng hộ xu hướng trên mà không cần phải làm vậy.
Sống giản dị là một triết lý sống, chứ không phải những gì bạn sở hữu.
Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Hạnh Phúc Không Đắt Như Bạn Nghĩ.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Dùng cả đời để quên

Dùng cả đời để quên - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 1000 bản đặc biệt sẽ có đai sách, thiệp vẽ chi bi hai mặt và sách được bọc màng co.
 Kiếp trước của hắn là Dận Chân, trong tim hắn lúc nào cũng chỉ có hai chữ thiên hạ, trong thời đại ấy hắn sinh ra để làm vua, cho dù hắn có trăm ngàn mưu kế cuồi cùng vẫn không cách nào khiến trái tim không yêu thương một người con gái – đây vốn là quy luật bất biến của tạo hoá.
Kiếp này hắn là Yên Chân, chỉ vì muốn đi tìm kiếp sau của người con gái ấy, để bù đắp những mất mát mà kiếp trước nàng vì hắn mà phải gánh chịu.
  Kiếp trước của nàng là Niên Phi, người con gái mà Ung Chính thật lòng yếu thương, do thế sự khó lường nên cuối cùng hai người họ không cách nào ở bên nhau, sống đến răng long đầu bạc.
Kiếp này nàng là mội vị lãnh đạo rộng lượng xinh đẹp, yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu tứ gia.
Có lẽ là do mối ràng buộc của kiếp trước, cũng có lẽ là do sự sắp đặt của số phận, nên kiếp này, họ lại gặp nhau…   tác giả Diệp Tử, sinh ra ở Giang Nam, thuộc sao Thiên Bình, tính cách nhẹ nhàng, ân cần, hiểu biết, bình sinh việc thích nhất là “nhân duyên thậm hảo, bạn bè mãn thiên hạ”.
Học chuyên ngành tiếng Anh nhưng lại không quan tâm nhiều đến chuyên ngành mình học lại rất tò mò với nhiều thứ, cái gì cũng muốn học, mà học cái gì cũng không giống.
Bình sinh không có tham vọng lớn, nhưng sau khi gia nhập vào thế giới văn học mạng lại mơ ước có một ngày nhìn thấy tác phẩm của chính mình và bạn bè ở hiệu sách được xếp vào danh sách bán chạy nhất, mơ ước này vẫn chưa thành nên vẫn phải tiếp tục nỗ lực.
  Các tác phẩm của Diệp Tử Đã xuất bản Đáng tiếc không phải anh Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất Thù đồ Sắp xuất bản Mùa hạ chung tình Nếu em là truyền thuyết của anh   —   Atlazbooks mời bạn đón đọc! Tác giả  Sinh ra ở Giang Nam, thuộc sao Thiên Bình Tính cách nhẹ nhàng, ân cần, hiểu biết, bình sinh việc thích nhất là “nhân duyên thậm hảo, bạn bè mãn thiên hạ”.
Học chuyên ngành tiếng Anh nhưng lại không quan tâm nhiều đến chuyên ngành mình học lại rất tò mò với nhiều thứ, cái gì cũng muốn học, mà học cái gì cũng không giống.
Bình sinh không có tham vọng lớn, nhưng sau khi gia nhập vào thế giới văn học mạng lại mơ ước có một ngày nhìn thấy tác phẩm của chính mình và bạn bè ở hiệu sách được xếp vào danh sách bán chạy nhất, mơ ước này vẫn chưa thành nên vẫn phải tiếp tục nỗ lực.
2.
Sách đã xuất bản – Đáng Tiếc Không Phải Anh – 2011 – Gặp Anh Là Điều Bất Ngờ Tuyệt Vời Nhất – 2011 – Thù Đồ – 2012 – Dùng cả đời để quên – 2013   Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Dùng cả đời để quên.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 45  Dùng cả đời để quên Còn Thôi Hoài Ngọc, đọc không cẩn thận sẽ thành Thôi Hoài Thai.
Thực tế đúng là cô ấy cũng đang bị mẫu thân đại nhân giục muốn thổ huyết rồi đây.
Không biết bao lâu, cơn giận của Hoài Ngọc cuối cùng cũng hết, cô ấy vuốt vuốt tóc, lạnh lùng hừ mấy tiếng Tang Duyệt lai tay chông má ngồi thẳng người, khuôn măt nhỏ thoáng ửng hồng.
Tôi chậm rãi nói: “Giữa thanh thiên bạch nhật, trước con mắt bao người thế này, hai cậu không thể kiềm chế một chút à?” Tang Duyệt ra sức lườm tôi: “Giờ cậu mờ miệng rồi, vừa nãy mình bị người ta bắt nạt cậu ở đâu chứ?” Tôi quay sang Hoài Ngọc: “Cậu nghe thấy có ai đang nói gì không? Không có mà! ‘ Hoài Ngọc nín cười: “Ở đây chỉ có hai chúng ta, không có người nào khác.’ Tang Duyệt cắn khăn tay, lê bưóc về phía góc tường cuộn người lại giả vờ khóc lóc.
Hoài Ngọc ăn uống no say rồi mới ậm ờ nói: “Mình sắp chuyển đến Thượng Hải sống, chúng ta ngày nào cũng có thể gặp nhau rồi.” Tôi liếc xéo cô ấy: “Mười Đổng chịu để cậu đi?” “Anh ấy bị điều động công tác, mình đi theo.” Trang 65  Thái độ của Quách Thần Thần đột nhiên thay đổi ba trăm sáu mươi độ, tôi dù nghĩ vỡ óc cũng không thể nghĩ ra chị ta định chơi trò gì.
Chỉ có thể vừa dò xét tâm lý chị ta vùa thận trọng nói “Giám đốc Quách, chị thật quá tử tế với bọn em, em thay mặt những đồng nghiệp khác trong bộ phận cảm ơn chị-” “Có lẽ đột ngột quá em cũng chưa nghĩ ra được, em về suy nghĩ kỹ nhé, ngày mai trả lời chị.” Tôi vội vàng đồng ý.
Ở thêm một lát nữa chắc tôi nghẹt thở mất.
“Đợi đã!” Tôi đã nhấc chân lên, lại từ từ thả xuống.
Tôi lập tức cười: “Gián đốc Quách, chị còn việc gì nữa?” “Tiểu Dĩnh này!” Quách Thần Thần nói đầy ẩn ý: “Chị vẫn luôn rất coi trọng em, và cũng có ý định bổi dưỡng đế em trở thành ứng cử viên cho vị trí phó giám đốc, em đùng phụ ý tốt của chị nhé!” Tôi sốc toàn tập.
Suốt buổi chiều tôi luôn trong trạng thái hỗn loạn, những lời của trinh nữ già khiếm tôi kinh hãi tới mức chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc Hết giờ làm, tôi như được cải tử hoàn sinh.
Đi gần như chạy tới cửa hàng hoa, lúc này đám người vây ngoài cửa hàng đã tản đi, tôi cười hi hi nói với Trinh Tiểu Vân: “Hôm nay doanh thu thế’nào?” Tiểu Vân bấm máy tính, hưng phấn tới đỏ bừng cả mặt “Chị Dĩnh, chị có đoán cũng không đoán được đâu, gần gấp đôi ngày thường.” Trang 67  Trịnh Tiểu Vân ” Dư Tiểu Thanh Chúng tôi tới một quái cơm gần đây, do thường đến nên ông chủ rất quen với chứng tôi, mỗi lần thanh toán đều tự động chiết khấu 8%.
Dư Tiểu Thanh không khách khí cũng chẳng buồn nhìn xem, rành rọt gọi: “Cho một cá hấp, cá om.
ừm…
cả mấy món vùng Lục Hợp, món vịt vùng Lật Thủy, lạp xưởng Cao Thuần, đậu phụ Giang Phố, ngỗng Đông Sơn, mỗi món một đĩa.
Thêm cá hấp cách thủy, rau hấp cách thủy.
Ngó sen ngon không? Mang thêm món ngó sen Cẩm Giang, ô ữ, cả măng tây xào, đậu xào, rau cuộn thịt viên, rau thơm xào trứng, cúc sao ba gân xào tái là được rồi, canh ốc gà rừng hoa cúc, mầm cây linh thảo ăn thế nào? Ông tự cân đối rồi mang lên.” Trịnh Tiểu Vân mặt tối lại: “Gọi nhiều món như thế, ăn hết không? Cậu đứng là Bát Đảng, không thích lao động chỉ thích hưởng thụ, vừa lãng phí vừa xa xỉ, Tứ Gia bọn mình có chủ chương tiết kiệm cơ.” “Tứ Gia là tên keo kiệt.”Dư Tiểu Thanh bĩu môi.
“Nói gì vậy?” Câu hỏi này rõ ràng là cùng lúc được phát ra từ miệng tôi, Tiểu Vân và cả Ân Chân nữa.
Ba người đồng thời trừng mắt lườm Tiêu Thanh khí thế hừng hực.
Dư Tiếu Thanh buồn bã vỗ vỗ ngực: “Hỏng rồi, lại thêm một kẻ thuộc Tứ Gia Đảng, có để cho mình sông nữa không đây!” Tôi cười gian tà: “Em có thể bỏ tối theo sáng, Tứ Gia Đảng bọn chị hoan nghênh những thanh niên sa chấn sớm biết hối cải như em.” Xem trích đoạn

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,