Nếu anh nói anh yêu em

Tác giả: Lạc Hà Xuất bản: 2014 ✅ Nhà Xuất bản: Công An Nhân Dân Nhà phát hành: Phương Đông Dạng bìa: Mềm Kích thước: 15.5 x 23.5 cm Khối lượng: 600 gram Số trang: 433
Nếu anh nói anh yêu em - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Ngày hôm đó, cô ngồi trên tầng thượng lạnh như băng, chân buông thõng dưới tòa cao ốc, chỉ cần lay nhẹ cũng lập tức tan biến thành tro bụi, hồn xiêu phách lạc.
  Ngày hôm đó, mọi người đều khuyên cô hãy tiếp tục sống, mọi người đều hy vọng cô hãy kiên trì sống tiếp.
Chỉ có anh, đi thẳng tới, khẽ ngồi bên cô, cùng cô treo mình trên tòa cao ốc cao sừng sững, sau đó nắm chặt tay cô, nói rằng: “Em hãy nhảy xuống đi!”   Cô cúi đầu, nhìn bàn tay đang nắm tay mình.
Anh nắm chặt như thể bàn tay ấy trở thành một phần da thịt của cô, đến mức khiến cô không có cách nào nghi ngờ anh thật sự là người nói được làm được.
Nếu như cô nhảy xuống, tất nhiên anh sẽ chết cùng cô.
  Hai mươi sáu giờ trước, anh vì cứu cô, máu chảy đầy đầu, nhưng vẫn ôm chặt cô vào lòng, nhất quyết không buông cô ra.
  Sáu giờ trước, anh nói với cô, giây phút cuối cùng còn sống trên thế gian này, việc duy nhất anh muốn làm chính là ôm lấy cô thật chặt đến hơi thở cuối cùng.
  Hai giờ trước, anh lấy sinh mạng của mình ra đánh bạc, không mảy may suy tính, chỉ vì không muốn cô phải rơi lệ nữa.
  Bây giờ, anh ở bên cô, ngồi cùng cô bên bờ sự sống và cái chết.
Cái chết cũng không thể chia lìa họ.
  Anh là người lo lắng cho sự an nguy của cô hơn ai hết.
Thậm chí anh coi tính mạng của cô còn quan trọng hơn cả bản thân mình.
Nhưng giờ phút này, anh bình tĩnh nói với cô: “Em nhảy đi”, và anh sẽ nhảy cùng cô.
  Anh nói, anh sẽ ở bên cô mãi mãi.
Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Nếu anh nói anh yêu em.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 11  Hai phút sau, Mạnh Tuần mở cửa phòng Đồng Phi Phi vội vàng vào trong, nói với giọng đáng thương: Tổng giám đốc Mạnh, tôi thực sự biết lỗi rồi.
Xin anh hãy cho tôi một cơ hội nữa…” Mạnh Tuần ngắt lời cô: “Là Kha Nhã Doanh trang điểm cho cô thành bộ dạng như thế này sao? “Hả?” Đổng Phi Phi bị câu hỏi bất ngờ nàỵ làm cho ngây người, biến thành bộ dạng ngốc nghếch “Tôi hỏi, có phải Kha Nhã Doanh cho cô đến để cố ý phá hỏng cuộc gặp mặt này không?” Mạnh Tuần hỏi lại nột lần nữa, sắc mặt không chút kiên mẫn.
“Cái này.Đồng Phi Phi cắn môi, đang nghĩ không biết phải nói gì, nhưng phát hiện dường như nói như thế nào cũng không thể che giấu được sự thật.
Cô lấy một hơi thật dài, thẳng thắn nói: “Cứ coi là như vậy đi.” Mạnh Tuần cúi đầu, vẻ mặt dẩn dần bình tĩnh lại.
Anh bê cốc cà phê, uống một ngụm rồi đặt xuống, ngẩng đâu nhìn Đồng Phi Phi: ‘Cô vừà nói, cô tình nguyện vì tôi, vì công ty mà không tiếc thân mình sao?” “Hả? Ồ! Vâng, vâng!” Lần này coi như Đồng Phi Phi đã bắt nhịp được với Mạnh Tuần, gật đầu liên tiếp.
“Được, vậy tôi có hai việc.
Nếu cô làm được, chuyện hôm nay tôi sẽ tạm thời gác lại.
Nếu cô không làm được, vậy thì xin lỗi, ngày mai cô không cần đến công ty nữa.’ • “Được! Tôi nhất đinh sẽ làm được!” Đồng Phi Phi lập tức • giơ tay bảo đảm.
Mạnh Tuần trừng mắt nhìn Đồng Phi Phi, nhìn hồi lâu, đến nỗi những chiếc lông tơ trên khuôn mặt cô cũng vì sợ hãi mà dựng đứng lên, sau đó mới từ từ nói “Thứ Trang 23  Phi Phi Hứa mỹ nhân, tôi sai rồi! Hôm nào tôi sẽ mời đại mỹ nhân ăn cơm nhé’ Hứa Lâm bĩu môi, cố gắng nén cười, cố ý vênh mặt nói: Tại sao phải hôm nào? Tại sao không phải là tối nay? Phi Phi: ừm…
Cái này…
Tối nay thực sự mình có việc bận…
Hứa mỹ nhân đại nhân độ lượng…
Hứa Lâm: Hừ! Đúng là chỉ biết nói ngon ngọt! Ta có thể là loại người gì chứ! Thôi đi, nhìn ngươi cũng có vẻ chân thành, thôi đành miễn cưỡng vậy! Phi Phi Ha ha ha, đúng vậy, mỹ nhân, mỹ nhân hãy tha cho tôi đi! Hứa Lân cuối cùng cũng không chịu nổi phá lên cười, cô ngoái đầu nhìn sang chỗ Đồng Phi Phi, Phi Phi cũng ngẩng lên nhìn, làm bộ mặt quỷ với cô.
Hứa Lâm không nói gì, cúi đầu, nha đầu này, thật là không có lương tâm.
Đồng Phi Phi thấy Hứa Lâm cúi đầu, nụ cười trên mặt từ từ biến mâ’t.
Cô khẽ bặm mô, hít thở thật nhẹ, những sự việc đau thố giấu kín trong lòng không phòng bị kỹ mà tuôn ra, Sau đó không có cách nào để khống chê’ được.
Cô giơ tay phải lên, dùng lực thắt chặt chiếc khăn màu xanh ngọc trước ngực, bước chặt tóc, hít một hơi thật sâu, rồi từ tù thở ra, tập trung hất sức vào màn hình máy vi tính.
Lúc Mạnh Tuần đi vào văn phòng, vô tình liếc sang chỗ làm việc của Đồng Phi Phi, vừa hay thấy vẻ mặt kiên cường ngẩng lên, rồi bình tĩnh nhìn xuống màn hình.
Sắc mặt cô dường như rất bình tính, như không có chuyện gì xảy ra, họa chăng chỉ là một cái nhìn đầy ám hiệu, lộ ra vẻ lạnh lùng, như thời tiết mùa đông lạnh giá, buốt lạnh thâu xương.
Trang 33  Kựmem vạt, đúng lúc chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghe thấy một giọng nói mơ hồ: ‘Tổng giám đốc Mạnh?” Mạnh Tuân kinh ngạc quay đầu lại, Đồng Phi Phi vừa dụi dụi mắt vừa ngồi thẳng dậy: “Anh đến rồi sao? Tài liệu tôi đã làm xong, nhưng chưa kịp gửi thì mất điện.
Nếu không gấp, sáng thứ Hai tôi sẽ gửi cho anh, được không?” Mạnh Tuấn im lặng bước tới, ngồi xuống cạnh cô, đợi hồi sức lại, nói hỏi:”Sao cô lại tắt điện thoại:” “Đâu, tôi có tắt đâu?” Đồng Phi Phi lôi điện thoại trong túi ra, lúc này mới phát hiện quả nhiên màn hình điện thoại đen sì, cô vội vàng thay pin, cười trừ: “Xin lỗi, tôi ngủ quên mất, không biết điên thoại hết pin.” “Ngủ quên?” Mạnh Tuần thoáng cười “Vừa rồi mất điện, tại sao cô không gọi điện cho tôi mà vẫn ở đây, lại còn ngủ quên?” “Ô!” Đồng Phi Phi vừa mới tỉnh ngủ, vẫn còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở nhìn Mạnh Tuần, bộ dạng ngây ngô.
“Không phải anh đang bận sao? Tôi thấy cũng sắp tới giờ anh hẹn nên nghĩ ngồi gục trên bàn chờ anh một lát là được.
Không ngờ ngủ quên mất, sau đó điện thoại cũng hết pin-.” Manh Tuần xua tay, ngăn cô giải tiích tiếp, anh cảm thấy bầt lực.
Anh đứng dậy, chỉ ra cửa: “Đi thôi, thang máy bị ngắt rồi, chúng ta đi bộ xuống” “Vâng.” Đồng Phi Phi vội vàng đứng dậy, cầm lấy túi, đi theo Mạnh Tuần.
Lúc X11ống dưới tòa nhà, Mạnh Tuần không nói gì, Đồng Phi Phi cũng không dám nói gì.
Hai người đi đến sảnh, lúc đi qua phòng trực ban, người bảo vệ nghe thấy tiếng bước chân liền thò đầu ra than vãn: “Hóa ra đến đón người yêu, chả trách lo lắng như vậy” Xem trích đoạn

Ngày của Kiến

Ngày của Kiến - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Chúng có tỉ tỉ con.
Chúng ta vừa mới nhận ra chúng nhưng chúng đã rình rập chúng ta từ rất rất lâu rồi.
Với một số con, chúng ta là đức Chúa.
Nhưng với những con khác, chúng ta là những sinh vật nguy hiểm.
Với trí tuệ và tính tổ chức kỳ diệu cùng đội quân tinh nhuệ được vũ trang tận răng, chúng chuẩn bị tiến hành một cuộc đấu tranh không khoan nhượng.
Ai sẽ là chủ nhân thật sự của Trái đất? Liệu có phải NGÀY CỦA KIẾN đã thực sự đến? Trích Tối đen.
Một năm đã trôi qua.
Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm không trăng tháng Tám.
Rốt cuộc bóng tối cũng mờ dần.
Tia sáng le lói.
Những dải sương mù giăng phủ khắp khu rừng Fontainebleau.
Chúng sắp tan đi dưới ánh mặt trời rực rỡ màu tía.
Lúc này, mọi thứ đều lộng lẫy trong làn sương sớm.
Đám mạng nhện biến thành những tấm khăn lót đính ngọc trai quê mùa màu cam.
Trời sẽ rất nóng.
Những sinh vật bé nhỏ run rẩy dưới các cành cây.
Trên các bãi cỏ, giữa đám dương xỉ.
Khắp nơi.
Chúng thuộc đủ mọi giống loài và đông vô số kể.
Làn sương sớm, thứ chất lỏng tinh khiết, đang lau sạch mặt đất này, nơi sắp diễn ra cuộc phiêu lưu kỳ lạ nhất trong số những cuộc…
2.
BA GIÁN ĐIỆP Ở KHU TRUNG TÂM Tiến lên, thật nhanh nào.
Mênh lênh tỏa mùi đã rõ: không còn thời gian để nấn ná với những quan sát vô ích nữa.
Ba cái bóng sẫm màu hối hả đi dọc hành lang bí mật.
Cái bóng bước đi trên trần uể oải Tác giả Báo chí – Tiếp nối thành công của tiểu thuyết Kiến, Ngày của kiến tiếp tục gây ngạc nhiên thú vị đối với người đọc; được đưa vào sách giảng dạy văn chương, triết học và toán học tại Pháp.
– Báo SGTT Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Ngày của Kiến.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 12 Khái niệm lưu trữ ý tưởng là điều hoàn toàn mới mẻ đổi với loài kiến.
Tuy nhiên ý tưởng ấy lại khiến phần lớn các công dân loài này phấn khích.
Từng công dân một đã đến trút các pheromon hiểu biết của mình vào những cái bình chứa dự kiến được dùng cho mục đích lưu trữ.
Rồi các bình chứa đó được sắp xếp theo chủ đề.
  Từ nay, toàn bộ hiểu biết của chúng đều tập hợp cả trong căn phòng kín đáo rộng rãi này: “Thư viện hóa học”.
  Ba vị khách chậm rãi tiến bước, lòng đầy thán phục bất chấp tinh thần căng thẳng.
Những cơn co thắt ở râu làm lộ rõ thứ cảm xúc ấy trong chúng.
  Quanh chúng, những hình thể dạng trứng phát quang sắp thành từng hàng sáu, bao quanh phía trên là làn hơi đượm mùi amoniac vốn sẽ mang lại cho các hình thể này dáng vẻ của trứng chín.
Nhưng mấy cái vỏ trong suốt ấy không biểu lộ chút dấu hiệu nào của sự sống đang được thai nghén.
Bị kẹt trong lớp vỏ cát, chúng đựng đầy ắp những câu chuyện tỏa mùi về hàng trăm chủ đề đã được ghi vào danh mục: nào là chuyện về các kiến chúa thuộc triều đại Ni, nào là chuyện sinh học thường nhật, nào là động vật học (rất nhiều kiến thức về động vật học), hóa học hữu cơ, địa lý Trái đất, địa chất các tầng cát dưới lòng đất, chiến lược trong những trận đánh tổng lực nổi tiếng nhất, chính sách lãnh thổ suốt mười ngàn năm qua.
Thậm chí có thể thấy ở đó các công thức nấu ăn hay sơ đồ những ngóc ngách tai tiếng nhất thành phố.
  Cử động râu.
  Trang 15 của mình vào trong.
Một ít cát sẫm màu lọt qua các kẽ tay cô.
Cô hít hà đám hạt như hít hà thứ cà phê có hương thơm ngất ngây.
  – Việc này có khiến các anh mất nhiều sức không?   – Nhiều kinh khủng ấy chứ, ba anh em nhà Salta trả lời bằng giọng hệt như nhau.
  Rồi một người nói thêm:   – Nhưng cũng đáng công lắm!   Sébastien, Pierre và Antoine Salta là những gã to cao vạm vỡ.
Mỗi người phải cao tới hai mét.
Họ ngồi quỵ gối rồi cũng thò mấy ngón tay dài vào dụng cụ đựng hạt.
  Ba ngọn nến cắm trên một chân nến cao chiếu sáng khung cảnh lạ kỳ ấy bằng thứ ánh sáng le lói màu vàng cam.
  Caroline Nogard xếp quả cầu vào va li sau khi cẩn thận bọc nó trong rất nhiều lớp nỵlon mút dày dặn.
Cô nhìn kỹ ba anh chàng khổng lồ và mỉm cười với họ.
Rồi lặng lẽ chào từ biệt.
  Pierre Salta thở phào nhẹ nhõm:   – Lần này thì em tin là chúng ta đang chạm tới đích!   4.
CUỘC RƯỢT ĐUổI   Báo động giả.
Đó chỉ là một chiếc lá rụng kêu sột soạt.
Ba con kiến lại tiếp tục xem xét.
  Chúng đánh hơi lần lượt từng cái bình chứa ngập thông tin dưới dạng chất lỏng.
  Cuối cùng chúng cũng thấy thứ cần tìm.
  Xem trích đoạn

Mây trắng giăng ngang lưng đồi

Mây trắng giăng ngang lưng đồi - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 Một tập truyện ngắn nhẹ nhàng, dung dị và cảm động.
Mỗi câu chuyện là một lát cắt số phận éo le nhưng luôn được người kể nhìn bằng ánh mắt nhân văn, ấm áp.
  Tác giả Báo chí Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Mây trắng giăng ngang lưng đồi.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,