Hồng Lâu Mộng ( (Trọn Bộ 2 Tập))

Tác giả: Tào Tuyết Cần ✅ Xuất bản: 2010 Nhà ✅ Xuất bản: Văn học Nhà phát hành: Phương Đông Dạng bìa: Mềm Kích thước: 16 x 24 cm Khối lượng: 1.448 gram Số trang: 1.800
Hồng Lâu Mộng ( (Trọn Bộ 2 Tập)) - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Tác phẩm mở đầu bằng một huyền thoại.
Khi thần Nữ Oa luyện đá vá trời xong còn thừa lại một viên đá.
Tuy không đắc dụng như những viên đá kia, nhưng nó đã trở thành một linh vật, về sau được đưa về cõi tiên giữ chức coi vườn, chuyên lo bón tưới cho một cây Giáng Châu.
Đá có ơn với cây, cây chịu ơn của đá, kết nên một mối duyên nợ, nên cả hai đều phải đầu thai làm người để trang trải mối duyên nợ ấy: đá là Bảo Ngọc, cây là Đại Ngọc.
Từ câu chuyện huyền thoại khởi đầu ấy, tiểu thuyết triển khai bi kịch tình yêu giữa Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc là hai anh em con cô, con cậu, cùng ở chung một nhà từ bé.
Bảo Ngọc được bà nội nuông chiều, cho ở trong vườn Đại Quan, sống giữa đám a hoàn nhan sắc như Tập Nhân, Tình Văn…là những thiếu nữ xuất thân nghèo khổ, được họ Giả mua về hầu hạ.
Bản chất vị tha tốt đẹp và tính cách dịu dàng của đám nữ tì này đã ảnh hưởng nhiều đến Bảo Ngọc.
Ở Giả phủ lúc đó còn có cô em họ Tiết Bảo Thoa ở nhờ.
Đó là một cô gái đẹp, nết na theo đúng khuôn phép phong kiến.
Bảo Ngọc cũng có cảm tình với cô.
Nhưng chỉ có Đại Ngọc kiều diễm và đa cảm là người duy nhất hiểu được tâm hồn Bảo Ngọc, chàng trai đã chán ngấy cái con đường mòn học giỏi – thi đỗ – làm quan đang là niềm khao khát kì vọng của cả nhà họ Giả kí thác vào chàng.
Họ đã yêu nhau nhưng tình yêu của họ đã bị dập vùi trong đau khổ.
Cả nhà họ Giả đã quyết định chọn Tiết Bảo Thoa cho Bảo Ngọc bằng kế “đánh tráo” của Phượng Thư.
Bảo Ngọc cứ yên chí là “cưới em Lâm”, nhưng khi giở khăn che mặt hóa ra là Bảo Thoa.
Còn Lâm Đại Ngọc thì sau cơn ốm nặng đã đau đớn oán hờn đốt thơ, đốt khăn tặng mà chết giữa lúc cả nhà họ Giả linh đình làm đám cưới cho người yêu của nàng.
Bảo Ngọc bỏ nhà đi tu, còn Bảo Thoa thành một quả phụ trẻ đau khổ.
Trích Mũ châu, áo phượng thướt tha,Chống làm sao nổi vận nhà bấp bênh.Già, nghèo khó chịu đã đành,Cũng nên tích đức để dành về sau.Ngông nghênh trâm ngọc trên đầu,Ấn vàng trước ngực muôn màu sáng trưng.Uy quyền lộc vị lẫy lừng,Suối vàng buồn thảm đường chừng gần thôi.Xưa nay khanh tướng còn ai,Họa còn tiếng hão cho đời ngợi khen.Khúc mười ba HẢO SỰ CHUNG (Việc hay đến lúc hết)Xuân đi hương vẫn còn rơi,Nguyệt hoa gây vạ suy đồi vì ai?Nhà suy bởi tại Kính rồi,Nhà tan trước hết tội thời tại Ninh.Gây nên oan trái vì tình.Khúc mười bốn PHI ĐIỂU CÁC ĐẦU LÂM (Chim bay về rừng)Quan thì cơ nghiệp súy tàn,Giàu thì vàng bạc cũng tan hết rồi.Có ơn, chết để trốn đời,Rành rành báo ứng những ai phụ lòng.Mạng đền mạng, đã trả xong,Lệ đền lệ, đã ròng ròng tuôn rơi.Oan oan đừng lấỵ làm chơi,Hợp tan đã trốn được trời hay chưa?Gian nan là bởi hiếp xưa,Giá mà phú quý là nhờ vận may,Khôn thì vào cửa “Không” này,Dại thì tính mệnh có ngày mất toi,Như chim khỉ đã hết mồi,Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành.
  Tác giả Báo chí – Đối với tôi không có một tác phẩm văn học nào có thể so tài với Hồng lâu mộng về cách sáng tạo câu chuyện và nhân vật chân thật, sống động, bền bỉ…
Có thể nói, đọc Hồng lâu mộng không chỉ khiến chúng ta hiểu lịch sử mà còn giúp chúng ta hiểu hiện thực cuộc sống – Thôi Đạo Di – Điểm khác biệt của Hồng lâu mộng với các cuốn tiểu thuyết trước đây là dám tả thật không che đậy.
Bởi vậy, các nhân vật được miêu tả ở đây đều là những con người thật.
Nói chung sau khi Hồng lâu mộng ra đời, cách viết và cách tư duy truyền thống đã hoàn toàn bị phá vỡ…- Lỗ Tấn Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Hồng Lâu Mộng.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 99  Khi ấy Giả Chính đương ngồi trong thư phòng, nói chuyện với bọn gia khách.Thây Bảo Ngọc đến chào và nói 1in đến trường học, Giả Chính cười nhạt:- Mày nói đến hai chữ đi học làm tao 1ấu hổ chết đi được.
Cứ như ý tao thì mày đi chơi là đúng hơn.
Coi chừng đấy, đừng đứng bẩn đất tao, dựa bẩn cửa tao!Bọn gia khách đứng dậy cười nói:- Sao cụ lại nói quá như thế? Cậu nhà đi học chuyến này, thế nào hai ba năm nữa cũng sẽ hiển thân thành danh, chứ không còn trẻ thơ như ngày trước nữa.
Sắp đến bữa cơm rồi, mời cậu đi thôi.Nói 1ong hai ngưòi già dắt Bảo Ngọc ra.Bọn gia khách đứng dậy cười nói:- Những ai đi theo Bảo Ngọc đấy?Ớ ngoài có tiếng dạ ran rồi ba bốn người vào vái chào.
Giả Chính nhìn ra, thấy con trai vú nuôi Bảo Ngọc là Lý Quý, bồn hỏi:- Ngày thường theo hầu nó đi học, thấy nó học đến sách gì rồi? Hay là chỉ học những câu lếu láo, những lối ngỗ nghịch tinh ranh? Lúc nào rỗi, ta sẽ lột da mày và sửa tội cho cái thằng hư thân kia!Lý Quý run sợ, quỳ 1uống, bỏ mũ rập đầu “dạ” “dạ” và nói:- Cậu ấy đã học kinh Thi đến quyển thứ ba, hình như có câu: “Du du lộc minh, hà diệp phù bình” gì ấy, cháu không dám nói dối.Mọi người ngồi đậy nghe vậy cười ầm lên.
Giả Chính cũng không nhịn được cười, liền nói:- Dù nó học ba mượi quyển kinh Thi, cũng là câu chuyện “bịt tai ăn trộm chuông” để lòe người ta thôi.
Mày đến trưòng hỏi thăm sức khỏe tôn sư và trình lại lời của tao: “Không nên dạy theo lối cũ, cho nó đọc kinh Thi hay cổ vãn, trước nhất phải giảng cho nó rõ nghĩa và học thuộc lòng Tứ thư đã”.Lý Quý vâng vâng dạ dạ, thấy Giả Chính không nói gì nữa, hắn mới đứng dậy lùi ra.Bảo Ngọc đứng chờ ở ngoài cửa nghe ngóng và đợi bọn họ ra cùng đi.
Bọn Lý Quý vừa phủi quần áo vừa nói:- Cậu nghe thấy gì không? ông định lột da chúng tôi đây! Đầy tớ nhà người ta theo chủ thì được hãnh diện, còn chúng tôi làm đầy tớ cậu thì bị đánh chửi hoài, như thế có dáng thương không?Bảo Ngọc nói:- Thôi anh đừng phàn nàn nữa, mai tôi sẽ mời anh đánh chén một bữa.Lý Quý nói: Trang 102  Ngày hôm sau Bảo Ngọc tỉnh dậy, có người trình: – Cậu Dung bên kia dẫn cậu Tần sang thăm.
Bảo Ngọc vội ra tiếp, rồi dẫn vào chào Giả mẫu.
Giả mẫu trông thấy Tần Chung dáng điệu phong nhã, đi đứng khoan thai, đáng làm bạn học của Bảo Ngọc, trong bụng rắt vui.
Liền giữ ở lại uống nước ăn cơm, rồi sai người dẫn sang chào Vương phu nhân.
Mọi người vì yêu Tần thị, và thấy phẩm cách Tần Chung như thế, nên mến thích cả.
Lúc Tần Chung sắp về, ai nấy đều đem quà ra tặng.
Giả mẫu cho một cái túi và một cái tượng “Khôi tinh” bằng vàng, lấy nghĩa là Văn linh sum họp, lại dặn:- Nhà cháu ở 1a, lúc nắng, lúc rét đi lại không tiện.
Cháu nên ở ngay bên này cùng học với chú Bảo, đừng chơi bời với những con nhà lười biếng.Tần Chung nhất nhất vâng lời, về nhà nói lại vối cha.Cha Tần Chung là Tần Nghiệp hiện làm ở ty doanh hiện lang, năm nay gần bảy mươi tuổi, vợ chết từ lâu.
Trước đây vì hiếm hoi, Tần Nghiệp đến Dưõng Sinh Đường 1in một đứa con trai, một đứa con gái, không ngờ đứa con trai lại chết, chỉ còn đứa con gái, lúc nhỏ đặt tên là Khả Nhi.
Lớn lên cô gái hình dung yểu điệu, tính cách phong lưu.
Vì có bà con 1a với họ Giả, nên kết làm thông gia.
Năm năm mươi ba tuổi, Tần Nghiệp mới đẻ được Tần Chung, năm nay mười hai tuổi.
Năm ngoằi thầy học về nhà, chưa mời thầy khác đưdc, Tần Chung phải ở nhà ôn lại bài cũ.
Tần Nghiệp đương muốn đến nói với họ Giả để cho con sang trường bên ấy, khỏi trễ nải việc học.
May sao có dịp tốt, Tần Chung được gặp Bảo Ngọc, lại biết thầy dạy là Giả Đại Nho, một vị túc nho lúc bấy giờ, Tần Chung được sang đấy học, có thể tấn tởi, thành danh được, nên ông ta vui mừng lắm.
Chỉ vĩ bống lộc ít ỏi, mà bến ấy thì toàn ngưòi giậu sang có con mắt khác người, nêu đưa lễ vật ít quá sợ không tiện.
Nghi đến việc lớn quan hệ suốt đời của con mình, Tần Nghiệp cố gắng bòn gốp được hai mươi bốn lạng bạc làm lễ yết kiến và dẫn Tần Chung đến lạy chào Giẫ Đại Nho, rồi chờ Bảo Ngọc chọn ngày tốt để cùng vào học.Biết sau này bị đua hơi vặt,Thì sáng nay chẳng đọc sách nhầm.
Trang 110  Bảo Ngọc về nhà viết thiếp, ngoài để mấy chữ “Người trong cửa là Bảo Ngọc kính cẩn bái tạ”, tự mình mang thiếp đến am Lũng Thủy, từ ngoài khe cửa đưa qua rồi về.
1ong bữa cơm, Bình Nhi mời đãi tiệc, lại bày mấy mâm rượu, hoa quả trong Du Ấm đường, vì cho vườn Hồng Hương nóng lắm.
Vưu thị cũng đem theo hai người nàng hầu là Bội Phượng, Giai Loan đến chơi ngắm cảnh.
Hai người nàng hầu này cũng là bọn con gái trẻ tuổi láu lỉnh không hay đến đấy.
Nay vào vườn gặp bọn Tương Vân, Hương Lăng, Phương Quan, Nhụy Quan thực là “người họp theo loại”, vật chia theo đàn, hai câu nói ấy quả không sai.
Thấy mọi người cười đùa, hai người này không nghĩ gì đến Vưu thị có mặt ở đó, cứ để mặc cho đám a hoàn phục dịch, rồi chơi đùa khắp nơi.
Bây giờ họ đều đã trong Dư Ấm đường, mượn tiếng uống rượu, mọi người chơi đùa, bảo các cô 1ẩm đánh trống.
Bình Nhi ngắt một cành thược dược, tất cả độ hai mươi người chuyển cành hoa làm tửu lệnh, vui đùa với nhau một lúc.
Khi đó có người vào trình: – Bên nhà họ Chân cho hai người đàn bà đem lễ đến.
Thảm 1uân, Lý Hoàn và Vưu thị cùng ra tiếp ở nhà khách.
Mọi người trong nhà đều ra ngoài chơi, Bội Phương và Giai Loan đi ra đánh đu, Bảo Ngọc nói: – Hai cô cứ trèo lên, để tôi đẩy cho.
Bội Phượng cuống lên, nói: – Thôi, đừng quấy rối chúng tôi nữa! Chợt thấy mấy người bên phủ Đông hớt hải chạy đến nói: – Ông đã quy tiên rồi Mọi người giật mình nói: -Lạ nhỉ, chẳng thấy đau ốm gì, sao lại mất ngay! Người nhà nói: – Ngày nào ông cũng tu luyện, chắc là thành quả lên tiên Vưu thị thấy thế, nghĩ ngay bố con Giả Trân và Giả Liễn không có ai ở nhà.
Lại không có một người đàn ông nào lo lắng cho mình, nên cũng không khỏi bối rối.
Chị ta vội bỏ ngay đồ trang sức, sai người đến quán Huyền Chân giam tất cả bọn đạo sĩ lại, chờ Giả Chân về 1ét hỏi; một mặt vội lên 1e, dẫn bọn vợ Lại Thăng và những người hầu già trong nhà đi ra ngoài Trang 112  Con ranh này không biết 1ấu hổ! Bây giờ đương bận đây, không nói chuyện với cô vội! Tôi đi có việc, lúc về sẽ cho người lại mời.
Người nào không đến, tôi vào tận nhà kéo cổ bắt đi! Bảo Ngọc vội giữ lại, nhưng Bình Nhi đã đi rồi.
Bảo Ngọc tắm gội 1ong, đương uống nước, nhìn dưới nghiên mực có một tờ giấy, liền nói: – Các chị cứ để bừa bãi thế này không được đâu.
Tập Nhân và Tình Văn vội hỏi: Lại cái gì đây? Chắc có ai làm điều gì không đúng rồi? Bảo Ngọc trỏ tay lại: – Dưới cái nghiên kia là cái gì? Chắc là miếng giấy mẫu của cô nào bỏ quên không cất.
Tinh Văn vội nhắc cái nghiên ra, thấy một tờ thiếp, đưa cho Bảo Ngọc 1em, một tờ giấy hoa tiên màu phần hồng, có viết: “Người ngoài cửa là Diệu Ngọc kính chúc ngày sinh nhật.” Bảo Ngọc 1em 1ong, nhảy lên hỏi: – Ai nhận được giấy này lại không cho tôi biết? Tập Nhân và Tình Văn thấy thế, tưởng là cái thiếp của người nào quan hệ đưa đến có việc gì, liền cùng hỏi: – Hôm qua ai nhận được cái thiếp này? Con Tư vội chạy đến cười nói: – Hôm qua cô Diệu Ngọc sai bà già đưa đến, chứ cô ấy không đến đây.
Tôi để ở đấy, không ngờ uống rượu say quên mất! Mọi người đều nói: – Cứ tưởng tượng là ai, đâm ra nhớn nhác như thế! Chứ biết của người ấy thì đáng kể gì.
Bảo Ngọc liên sai: – Mang giấy đến đây.
Trong khi sắp giấy mài mực, nhìn thiếp, thấy Diệu Ngọc viết ba chữ “người ngoài cửa”, Bảo Ngọc cầm bút nghĩ mãi không biết dùng chữ gì để đáp lại được.
Lúc lâu vẫn chưa biết viết chữ gì.
Liền nghĩ:”Nếu đi hỏi Bảo Thoa, chắc cô ấy lại trách mình là gàn dở, chi bằng đi hỏi Đại Ngọc”.
Bèn bỏ thiếp vào tay áp, chạy đến tìm Đại Ngọc.
Vừa đến đình Thấm Phương, thấy Tụ Yên thướt tha đi đến.
Bảo Ngọc hỏi: – Chị đi đâu đấy? – Tôi đến thăm Diệu Thảo đây.
Bảo Ngọc lấy làm lạ nói: – Cố ấy khó tính, không hợp với đời, chẳng coi ai ra gì cả.
Vậy mà cô ấy lại quý trọng chị! Thế mới biết chị không phải là hạng tục như chúng tôi! Tụ Yên cười nói: – Chưa chắc cô ấy đã thực bụng quý trọng tôi, nhưng chúng tôi đã ở gần Xem trích đoạn

Lụa (Tái bản 2014)

Lụa (Tái bản 2014) - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 Lụa là một tác phẩm trữ tình và đầy những ẩn ý.
Nhân vật xuất hiện trong Lụa không nhiều nhưng mỗi người là một bức chân dung hoàn hảo mà người đọc phải tự khám phá nét đặc biệt ẩn trong đó.
Chàng Hever Joncour là con trai thị trưởng thành phố, vốn được sắp đặt để theo nghiệp binh nhưng sau đó cuộc đời anh chuyển hướng khi gặp một người đàn ông lạ mới đến thị trấn.
Từ đó anh có những chuyến đi xa đến một vùng đất mang tên “Nhật Bản”, ở thời điểm ấy, đây là nơi được coi là tận cùng của thế giới, nơi có những cái kén tằm mạnh khoẻ có khả năng vực dậy ngành công nghiệp dệt lụa của cả thị trấn.
Cũng từ đó Hever Joncour chìm vào thế giới của những điều bí ẩn phương Đông.
Anh bị mê hoặc bởi gương mặt của người thiếu nữ xa lạ, một thứ tình yêu bị ma lực của ánh mắt hấp dẫn, nó là cái gì đó vừa thực vừa hư, một sự khao khát không thể cưỡng lại của dục vọng con người.
Và anh luôn luôn muốn quay lại vùng đất ấy để khám phá.
Nàng Helene, vợ của Hever Joncour, xuất hiện nhẹ nhàng sau mỗi chuyến đi xa từ Nhật Bản trở về của chồng.
Nàng dịu dàng, có một giọng nói đặc biệt và không có gì nổi bật, nhưng sức quyến rũ của nàng thật lớn, đó là một phụ nữ tinh tế mà chỉ khi kết thúc truyện, người ta mới chợt nhận ra.
Những xúc cảm mạnh mẽ, những ham muốn dục vọng của tình yêu, sự huyền bí của những điều bí mật đến từ nàng mà không phải từ một người con gái đẹp xa lạ.
Nàng là hiện thân cho tình yêu chung thuỷ của phụ nữ.
Helene mới chính là linh hồn của Lụa, tâm hồn của nàng gợi nhớ sự mịn màng, tươi mát và đầy cám dỗ.
Với lối viết không cầu kỳ, không hoa mỹ, Alessandro Baricco, đưa chúng ta nhẹ nhàng lướt theo những chuyến đi của nhân vật chính, những biến cố xảy ra tuy không dữ dội nhưng để lại trong lòng người đọc một cảm nhận thực sự ấn tượng.
Bởi vì Lụa là một dòng chảy mượt mà khiến độc giả có cảm giác như đang khoác trên người thứ vải lạ kỳ hết sức nhẹ nhàng, mượt mà, và đầy quyến rũ.
Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Lụa.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Kiểm soát quản trị

Kiểm soát quản trị - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 Bất kể là quản trị công ty hay quản trị quốc gia, một khi có sự tách bạch giữa “quyền sở hữu” và “quyền quản lý” (nắm sở hữu nhưng không quản lý và/hoặc nắm quản lý nhưng không sở hữu) thì nhất định phải áp dụng “governance” (cơ chế kiểm soát quản lý).
Vì nếu không áp dụng cơ chế kiểm soát quản lý thì chắc chắn sẽ dễ dẫn đến sự “lạm quyền”, “lộng quyền”, “chuyên quyền” và “trục lợi” của người quản lý.
  Ngạn ngữ có câu: “Muốn đi nhanh, hãy đi một mình, muốn đi xa, phải đi cùng người khác”.
Để có thể “đi cùng người khác” – một điều kiện tất yếu để phát triển lớn mạnh và trường tồn –  doanh nghiệp nhất thiết sẽ phải chuyển từ “quản trị theo cảm tính” sang “quản trị theo khoa học”, chuyển từ thể chế “gia đình trị” sang “cơ chế trị”.
Và một trong những con đường tối ưu cho việc chuyển đổi này là nghiên cứu và áp dụng “Corporate Governance” / CG (Cơ chế Kiểm soát Quản trị Công ty).
  Vậy, “CG” là gì? Về cơ bản, CG là một hệ thống các cơ chế và chính sách để giúp “ông chủ” (những người nắm quyền sở hữu) có thể kiểm soát được quyền lực, năng lực và nỗ lực của những người quản lý nhằm tránh sự lạm quyền, chây lười hay tư lợi của họ.
  Khi nào thì doanh nghiệp được xem là có CG tốt? Doanh nghiệp được xem là thực hành CG tốt khi tất cả những người nắm quyền quản lý then chốt trong doanh nghiệp đều “làm hết mình” và “không làm bậy”.
  Thực tế ta có thể thấy rằng, một doanh nhân làm ăn hoàn toàn bằng tiền vốn của mình và không vay mượn ai cả thì cũng tốt, nhưng không có gì đáng để tự hào.
Nhưng một doanh nhân kinh doanh tử tế chủ yếu bằng tiền của thiên hạ (kêu gọi đầu tư hoặc đi vay) mà vẫn thành công thì quả là rất đáng khâm phục.
  Những doanh nghiệp chủ yếu làm ăn bằng tiền túi của mình và chỉ bổ nhiệm người của gia đình vào các vị trí then chốt thì việc đưa doanh nghiệp đó vươn tới tầm cao và phát triển bền vững thường sẽ rất khó khăn.
Vì vậy, muốn phát triển lớn mạnh và trường tồn, doanh nghiệp phải sử dụng cả “tiền của thiên hạ” và bổ nhiệm cả “người ngoài”.
  Tuy nhiên, khi “thiên hạ” (những người mà có thể chưa yên tâm về mình) dám đưa tiền cho mình làm ăn và khi mình dám đưa cả “người ngoài” (những người mà có thể mình cũng chưa yên tâm) vào nắm các vị trí then chốt trong công ty thì nhất thiết doanh nghiệp phải được quản trị chuyên nghiệp, quản trị theo khoa học, chứ không thể quản trị theo cảm tính hay theo lòng tin được.
Nói cụ thể hơn, khi có sự tách bạch giữa “quyền quản lý” và “quyền sở hữu” công ty thì công ty buộc phải áp dụng CG.
  Cũng cần phân biệt giữa “Internal Control / IC” (cơ chế kiểm soát nội bộ) và “Corporate Governance / CG” (cơ chế kiểm soát quản lý).
Nếu như IC và “Internal Audit / IA” (bộ phận kiểm toán nội bộ) là công cụ của Tổng giám đốc (CEO) để kiểm soát toàn bộ mọi hoạt động của công ty từ dưới cấp CEO trở xuống, thì CG là công cụ để “ông chủ” kiểm soát toàn bộ mọi hoạt động quản lý của tất cả các chủ thể quản lý từ cấp CEO trở lên (các chủ thể quản lý từ cấp CEO trở lên thường bao gồm: Đại hội đồng cổ đông, Ban kiểm soát thuộc ĐHĐCĐ, Hội đồng quản trị/Hội đồng thành viên, Ban kiểm soát thuộc HĐQT/HĐTV, và CEO).
  Nếu “National Governance” (Kiểm soát Quản trị Quốc gia) là con đường mà bất cứ một quốc gia nào cũng phải đi qua nếu muốn hùng mạnh và văn minh, thì “Corporate Governance” (Kiểm soát Quản trị Doanh nghiệp) là con đường mà hầu như doanh nghiệp nào cũng phải đi qua để có thể lớn mạnh và trường tồn.
  Đó cũng là lý do vì sao mà Trường PACE (PACE Institute of Leadership & Management) và Công ty Sách DT Books (một thành viên của PACE) mong muốn được phát hành một cuốn sách về CG bằng tiếng Việt tại Việt Nam.
Và trong vô số sách và tài liệu về CG hiện nay thì chúng tôi chọn cuốn CG của Bob Tricker để mua bản quyền, biên dịch và xuất bản.
Vì đây là một trong những cuốn sách về CG được nhiều chuyên gia quản trị hàng đầu thế giới đánh giá là hay nhất và kinh điển nhất hiện nay, và đồng thời, tác giả Bob Tricker lại được xem là “cha đẻ”, là người khai sinh ra khái niệm “CG” từ 40 năm nay.
  Cuốn sách sẽ cung cấp cho bạn đọc là các nhà lãnh đạo của các doanh nghiệp, cũng như các giáo sư, giảng viên, học viên, các nhà nghiên cứu quản trị và bất cứ ai quan tâm tới quản trị những tinh thần, tư tưởng và quan điểm cốt lõi nhất về CG, những yếu tố cấu thành nên CG, cũng như trao đổi những phương pháp để có thể triển khai CG trong điều kiện thực tế của các doanh nghiệp tại các quốc gia.
  Với góc nhìn xã hội, và từ nhận thức, “CG” (corporate governance / cơ chế kiểm soát quản trị) và “KBM” (knowledge-based management / quản trị dựa vào tri thức) sẽ là xu hướng tương lai của nền quản trị doanh nghiệp tại Việt Nam trong những thập niên tiếp theo, chúng tôi cũng hy vọng rằng, cuốn sách sẽ góp phần quảng bá và phát triển CG trong cộng đồng doanh nghiệp tại VN, đồng thời góp phần tăng cường năng lực quản trị cho các doanh nghiệp, từ đó hướng tới một nền kinh thương VN phát triển mạnh mẽ và bền vững hơn./.
Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Kiểm soát quản trị.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,