Vườn Thú Người

Tác giả: Desmond Morris ✅ Xuất bản: 2011 Nhà ✅ Xuất bản: Dân Trí Nhà phát hành: Nhã Nam Dạng bìa: Mềm Kích thước: 13 x 20.5 cm Khối lượng: 484 gram Số trang: 407
Vườn Thú Người - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Cuộc sống đô thị thay đổi cách thức chúng ta hành động như thế nào? Điều gì giải thích cho sự phổ biến ngày càng gia tăng của bạo lực và lo âu trong thế giới của chúng ta? Trong Vườn thú người, nhà động vật học nổi tiếng Desmond Morris đi tìm nguyên nhân cho những bất ổn xã hội mà chúng ta phải đối mặt.
Ông phát hiện ra rằng môi trường “phát triển tinh tế” của chúng ta thậm chí còn không giống một khu rừng nhiệt đới bằng bê tông như người ta vẫn ví mà giống một vườn thú người nhiều hơn.
Tiếp theo sau Vượn trần trụi, cuốn sách với các quan điểm gây tranh cãi cao độ này mang lại một cái nhìn thấu suốt bất ngờ về cuộc sống ngày càng phức tạp của con người.
Tác giả Báo chí –  “Thuyết phục và hấp dẫn …
Morris quan tâm tới sự căng thẳng giữa cấu trúc sinh học của chúng ta và văn hóa của chúng ta, được thể hiện trong các trò chơi quyền lực, tình dục và chiến tranh.” – New York Times.
  Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Vườn Thú Người.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Tớ – chuyên gia xoay xở

Tớ - chuyên gia xoay xở - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

Tớ chỉ là một cậu trai mới mười hai tuổi nhưng tớ làm được nhiều việc lắm; tớ có thể nấu một bữa ăn vừa no vừa ngon mà không tốn quá nhiều thời gian, tới còn biết biến hoá chiếc áo rách giữa đường trở nên lành lặn, tớ còn vừa được sở hữu một căn phòng “oách xà lách” mà không cần mè nheo ba mẹ…Tớ còn làm được nhiều việc khó hơn nữa cơ, cùng tớ gỡ rối những tình huống bế tắc thường ngày nhé.
  Tác giả Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Tớ – chuyên gia xoay xở.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.

Dế mèn phiêu lưu ký ( (Truyện chữ))

Dế mèn phiêu lưu ký ( (Truyện chữ)) - EBOOK/PDF/PRC/EPUB

ĐỌC THỬ SÁCH

 Tại sao có nơi bạn đọc đã gặp hai Dế Mèn? Năm 1992, Nhà xuất bản Khánh Hoà in lại Dế Mèn phiêu lưu ký.
Nhưng câu chuyện Dế Mèn phiêu lưu chỉ bắt đầu từ chỗ Dế Mèn trở về chào lạy mẹ để dấn bước lên đường.
Không có những đoạn về Dế Mèn khi còn nhỏ, Dế Mèn kết nghĩa với Dế Trũi, Châu Chấu Voi như ở quyển Dế Mèn phiêu lưu ký khác.
Nguyên vì năm 1940 ở Hà Nội, Nhà xuất bản Tân Dân ra tủ sách “Truyền Bá” riêng cho thiếu nhi.
Truyện Con Dế Mèn của tôi đã in trong tủ sách ấy.
Khi sách đã ra, bạn đọc yêu thích Dế Mèn, muốn được biết thêm về Dế Mèn và các bạn như thế nào, tôi liền viết tiếp và cho in truyện Dế Mèn phiêu lưu ký.
Năm 1954, hoà bình lập lại trên miền Bắc, Nhà xuất bản Thanh Niên đã in lại cả hai tập truyện, tôi đã cộng Con Dế Mèn và lấy tên chung là Dế Mèn phiêu lưu ký, không có thêm bớt gì vào truyện.
Từ đấy, các lần in lại ở trong nước và các bản dịch ở nước ngoài đều in theo Dế Mèn phiêu lưu ký như trên.
Ở Hà Nội trước kia (1946 – 1954) và ở Sài Gòn (1946 – 1975), các Nhà xuất bản đã nhiều lần vẽ tranh truyện, làm phim và in sách nhưng vẫn theo hai quyển, như lần in đầu tiên: Con Dế Mèn và Dế Mèn phiêu lưu ký.
Nhà xuất bản Khánh Hoà in lại Dế Mèn phiêu lưu ký (1967) trong tủ sách “Truyện hay tiền chiến” của Nhà xuất bản Hoa Lư ở Sài Gòn trước đây, đã in thêm Con Dế Mèn Nhà xuất bản Hoa Lư (1974) cho được đầy đủ.
Nhân dịp Nhà xuất bản Kim Đồng in lại Dế Mèn phiêu lưu ký lần này, tôi kể lại câu chuyện hai Dế Mèn nhưng vẫn một Dế Mèn bầy lâu là như vậy.
Tô Hoài   Tác giả Tô Hoài (tên khai sinh: Nguyễn Sen; 27 tháng 9 năm 1920 – 6 tháng 7 năm 2014)[1] là một nhà văn Việt Nam.
Một số tác phẩm đề tài thiếu nhi của ông được dịch ra ngoại ngữ.
Ông được nhà nước Việt Nam trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học – Nghệ thuật Đợt 1 (1996) cho các tác phẩm: Xóm giếng, Nhà nghèo, O chuột, Dế mèn phiêu lưu ký, Núi Cứu quốc, Truyện Tây Bắc, Mười năm, Xuống làng, Vỡ tỉnh, Tào lường, Họ Giàng ở Phìn Sa, Miền Tây, Vợ chồng A Phủ, Tuổi trẻ Hoàng Văn Thụ.
Báo chí   Đọc thử nội dung Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Dế mèn phiêu lưu ký.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 15  Tô Hoài Vặt lông cái Cốc cho tao Tao nấu, tao nướng, tao xào, tao ăn.
Chị Cốc thoạt nghe tiếng hát từ trong đất văng vẳng lên, không hiểu như thế nào, giật nẩy hai đầu cánh, muốn bay.
Đến khi định thần lại, chị mới trợn tròn mắt, giương cánh lên, như sắp đánh nhau.
Chị lò dò về phía cửa hang tôi, hỏi: – Đứa nào cạnh khóe gì tao thế? Đứa nào cạnh khóe gì tao thế? Tôi chui tọt ngay vào hang, lên giường nằm khểnh vắt chân chữ ngũ.
Bụng nghĩ thú vị: “Mày tức thì mày cứ tức, mày ghê vỡ đầu mày ra cho nhỏ đi, nhỏ đến đâu thì mày cũng thông chui nổi vào tổ tao đâu’ Một tai họa đến mà đứa ích kỉ thì không thể biết trước được.
Đó là: không trông thấy tôi, nhưng chị Cốc đã trông thấy Dế Choắt đang loay hoay trong cửa hang, chị Cốc liền quát lớn: -Mày nói gì? – Lạy chị, em nói gì đâu! Rồi Dế Choắt lùi vào.
– Chối hả? Chối này! Chối này! Mỗi câu ‘chối này’ chị Cốc lại giáng một mỏ xuống.
Mỏ Cốc như cái dùi sắt, chọc xuyên cả đất.
Rúc trong hang mà bị trúng hai mỏ, Choắt quẹo xương sống lăn ra kêu váng.
Núp tận đáy đất mà tôi cũng khiếp, nằm im thít.
Như đã hả cơn tức, chị Cốc đúng rỉa lông cánh một lát nữa rồi lại bay là Trang 21  ngồi gõ vào cái óng bơ đựng nước, mồm kêu thòm thòm giả cách làm trống ngũ liên dọa nạt, thúc giục váng cả bãi.
Bị hất mạnh, bí quá, tôi liền nhảy ra.
– Anh em ơil Dế cụ! Dế cụ! -Ha! Ha! Bắt được dế cụ! – To bằng bốn thằng ve sầu! – Dế cụ mà lại Nhớn tóm đựợc tôi.
Tôi cắn cho cậu bé một miếng vào ngón tay.
Nó kêu thét.
Tôi bồi cho cái đạp hậu, nó buông rời tôi ra.
Được dịp, tôi vội nhảy trốn vào giữa bái cỏ.
Nhưng cả hai đứa trẻ, đứa cầm giỏ đứa cầm ống bơ, đuổi theo giúp tôi.
Chỉ loáng mắt, tôi đi nằm chỏng vó giữa giỏ.
Tôi có cắn cái nan giỏ mỏng rớt, nhưng chưa nhảy được mắt nào thì họ đã đem buộc túm cái đít giỏ lại khiến tôi không nhúc nhích, cựa quậy được nữa.
Họ xếp ống bơ cách nước và các đồ chơi lại, ra đầm rửa chân rửa tay và xách tôi theo.
Họ vui vẻ ra về.
Chân bước theo nhịp tay múa Miệng hát í o.
Vẻ hoái tỉ lắm.
Nằm tròn trong đít giỏ, tôi đưa mắt nhìn lần cuối cùng phong cảnh nơi tôi ở.
cỏ non xanh rờn, nước bạc mênh mang.
Nắng vàng rải trên lá cây, vàng một màu tươi lạ lùng, lòng tôi đau như cắt.
Hai hàng nước mát tuôn rơi.
Dần dần mới bước một.
Ngoảnh đầu lại không trông thấy nữa, thế là khuát hẳn.
Phen này tôi tất chết Trang 35  vân.
Nửa muốn một phen đi chơi xa lại nửa muốn về thăm nhà.
Dẫu sao, trong mấỵ ngày qua, tôi cũng nảy ra một ý nghĩ rất đẹp là đã được thấy mặt đất này bao la, không phải chỉ có cái bờ ruộng, cá đầm nước cửa quê mình.
Có phải trong canh trói buộc lại hay có những ao ước phóng khoáng chăng’ Chỉ biết, lũ trẻ kia giam giữ mình, nhưng phong cảnh non nước thì bao giờ cũng chờ đón và thúc giục ta hãy vùi chân lên, hãy cố đi cho khắp thế gian, đời trai mà không biết bay nhảy, không biết đó đây thì cuộc sống sẽ nhạt nhẽo lắm.
Sau cùng, trước khi đi, tôi quyết định trở lại nhà.
Tôi nhớ từ ngày bị bắt, mình xa nhà đã lâu.
Tôi chắc ngày ấy có khi mẹ tôi lại thăm hang tôi, thấy giường màn tan tành, hẳn người đã khóc không biết bao nhiều nước mắt.
Nghĩ như thế thì tôi nhớ và thương mẹ tôi lắm.
Tôi là con út trong lứa sinh.
Mẹ thương tôi, đã cho bao nhiêu cỏ non, lúc đem tôi đến ở hang mới.
Tôi trở về quê hương.
Tôi cũng tính thêm rằng: sau khi về thăm mẹ, khi mẹ tôi nhìn thấy mặt, mừng tôi sống vẫn khoe, người an tâm rồi, bấy giờ tôi sẽ tính một cuộc du lịch xa xôi.
Tôi rẽ cỏ, tìm lối về..
Đưỏng về xa lắc xa 1ơ…
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, chợt nghe tiếng khóc tỉ tê.
Tôi lắng tai, đoán ra tiếng Xem trích đoạn

Tags:, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,